Bảo Võ, nghệ sĩ dùng màu sắc ‘vẽ’ âm nhạc

Kalynh Ngô / Người Việt

LITTLE SAIGON, California (NV) – Nếu như thành công của một người trưởng thành thường được định lượng bằng kết quả công việc hay sự hoàn thành trong cuộc sống thì đối với Bảo Võ, một thuyền nhân gốc Việt, thành công của anh là tự do đi đến tận cùng đam mê của mình. đam mê của mình, trở thành một nghệ sĩ sử dụng màu sắc để “vẽ” âm nhạc.

Nghệ sĩ Bảo Võ, dùng màu để “vẽ” nhạc. (Hình ảnh: Bảo Võ cung cấp)

Từ một cậu bé lái đò có năng khiếu hội họa

Là con út trong gia đình có năm anh chị em, Bảo Võ sinh ra và lớn lên tại phố núi Đà Lạt mù sương, nơi in dấu nhiều tác giả, tác phẩm bất hủ của nền âm nhạc Việt Nam. Tuy nhiên, tuổi thơ của Bảo không mấy gắn bó với Đà Lạt vì năm 1985, cậu bé 2 tuổi cùng gia đình trở thành “thuyền nhân”. Sau sáu tháng ở Philippines, cả gia đình Bảo được định cư tại Nam California.

Từ nhỏ, Bảo đã thể hiện mình là một cậu bé rất thích vẽ và có năng khiếu hội họa. Những ngón tay thon dài của anh như một “điềm báo” cho các thành viên trong gia đình về một nghệ sĩ tương lai. Trong những năm học cấp 3, Bảo đã yêu thích và nổi bật với các môn nghệ thuật như điêu khắc, thiết kế đồ họa, thiết kế. Tất cả các giáo viên trong trường đều khen ngợi cậu ấy.

Sở thích và khả năng của mình đã đưa Bảo đến Art Center College ở Houston để theo đuổi ước mơ trở thành nghệ sĩ.

Trong khi bay với màu và cọ, Bảo nhận ra một điều: “Mình vẽ một bức tranh, rồi mình bán đứa con tinh thần đó để nhận được một số tiền. Người không có nhiều tiền cũng không mua được. Bảo không thích điều đó. Bảo muốn làm gì để mọi người nghe và thưởng thức ”.

Từ nhỏ, Bảo đã thể hiện mình là một cậu bé rất thích vẽ và có năng khiếu hội họa. (Hình ảnh: Bảo Võ cung cấp)

Bảo quyết định rẽ sang một hướng khác, tuy mới nhưng không hẳn mới, đó là “Thiết kế môi trường”.

Bảo cho biết: “Với ngành này, Bảo vừa có thể sử dụng khả năng của mình, vừa có thể làm ra những sản phẩm không quá cao cấp mà ai cũng phải có”.

Đến ban nhạc Ming & Ping

Trong một năm “nghỉ hưu” để tìm hướng đi mới đó, Bảo có nhiều thời gian hơn để cống hiến cho âm nhạc. Với kiến ​​thức chơi piano của mình, Bảo đã tự học các loại nhạc cụ khác như trống, violin, nhạc lý, hòa âm, thậm chí cả sáng tác. Năm 2002, “ban nhạc” đầu tiên của Bảo Võ ra đời – ban nhạc “Ming & Ping”, gồm “một người với hai nhân vật.”

Bảo kể lại ý tưởng độc đáo của mình: “Bảo nghĩ ra hai nhân vật tên Ming và Ping. Họ là hai anh em và ở trong cùng một ban nhạc. Tất nhiên, một mình Bảo đóng cả hai nhân vật. Bảo đã chụp ảnh (chính mình) hai lần và ghép chúng lại với nhau, mặc những bộ trang phục khác nhau. Từ năm 2002, ‘ban nhạc’ ra đời và được rất nhiều người theo dõi ”.

Bảo Võ có khả năng hát ở cả hai quãng: Một quãng trầm và hai quãng rất cao. Anh cười thích thú nói: “Người nghe không ngờ hai giọng nói chỉ đến từ một người”.

“Ban nhạc” của anh em Ming & Ping tồn tại được 10 năm với khoảng sáu bảy đĩa CD và vô số đơn đặt hàng từ các nhà sản xuất phim. Giờ kể lại câu chuyện của Minh và Ping, Bảo cho biết anh có cảm giác như đang “nói về một cuộc đời khác”.

Ban nhạc một người Ming & Ping. (Hình ảnh: Bảo Võ cung cấp)

Và nghệ sĩ Bảo Võ

Sau khi tốt nghiệp đại học, Bảo làm giám đốc sáng tạo cho một công ty quảng cáo. Công việc này mang lại cho anh nguồn tài chính ổn định để theo đuổi đam mê âm nhạc. Vào những ngày nghỉ, anh dành toàn bộ thời gian cho việc sáng tác. Vào những ngày nghỉ, anh ấy chơi với ban nhạc. Vì vậy, “Bây giờ tôi nghĩ về nó, hơn 20 năm trước, tôi không có một ngày nghỉ. Đi làm cả ngày, tối mới về làm nhạc ”, Bảo nói.

Từ một họa sĩ, rồi nhà thiết kế, rồi nhạc sĩ, Bảo thấy mình hạnh phúc nhất khi hóa thân vào vai trò nào?

Anh trả lời rất nhanh: “Là người thiết kế sản phẩm thì Bảo cũng thích, nhưng làm xong rồi thì đã thuộc về người khác, không còn là của mình nữa nên mình không vui lắm. Và khi được làm nhạc, được hát cho mọi người nghe, Bảo cảm thấy rất vui ”.

Ngoài ra, từ một nghệ sĩ có kiến ​​thức về màu sắc và kinh nghiệm làm việc cho một công ty quảng cáo, Bảo nhận thấy mình có khả năng thể hiện cho người khác hiểu những gì trong tâm trí của mình. Khi một ý tưởng xuất hiện trong đầu Bảo, Bảo sẽ giải thích lại bằng âm nhạc và viết lời rất nhanh.

Album nhạc mới nhất của Bảo gồm 14 ca khúc, chủ đề là “Đau lòng vĩnh viễn”(Nỗi đau vĩnh cửu).

Giải thích về chủ đề ban đầu, Bảo cho biết: “Perpetual Heartbreak” không phải là nỗi đau vô tận của một trái tim tan vỡ. Đối với Bảo, có thể hiểu rằng tôi cho phép mình cảm nhận được nỗi đau đó ”.

Ca khúc chính “Perpetual Heartbreak” trong album cùng tên chỉ có một nửa phần lời. (Hình ảnh: Bảo Võ cung cấp)

Hãy nghe nhạc của Bảo, như anh ấy gợi ý, hãy đeo “headphone, nhắm mắt lại và cảm nhận”. Đúng rồi. Hãy nhắm mắt lại và cảm nhận từng dòng chảy trong âm nhạc của Bảo, có khi réo rắt, có khi đau đớn, có khi nhẹ nhàng như dòng suối băng qua bức tranh dang dở của người nghệ sĩ. Màu sắc loang lổ một cách “có trật tự” trong âm nhạc của Bảo. Các gam màu nóng và lạnh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh âm thanh mát mẻ.

Ca khúc chính “Perpetual Heartbreak” trong album cùng tên chỉ có một nửa phần lời.

Như Bảo giải thích, anh muốn “người nghe tự cảm nhận và viết phần còn lại”.

Cũng thế Có người nói với Bảo rằng nhạc của Bảo buồn và cô đơn. Nhưng Bảo có quan điểm rằng, đừng bao giờ sợ cô đơn nếu bạn muốn trở thành một người mạnh mẽ. Khi một mình và độc lập, chúng ta sẽ là một người tốt ”, Bảo chia sẻ về cách“ vẽ ”âm nhạc cũng như bản thân.

Đặc biệt nhất là ca khúc thứ 3 trong album mang tên Mẹ Cỏ Mẹ. Bảo không dùng tiếng Anh để đặt tên cho ca khúc này vì muốn dành cho mẹ tình yêu thương vô bờ bến.

Bảo Võ và mẹ chụp ảnh tại Đà Lạt năm 1982. (Ảnh: Bảo Võ cung cấp)

Nói về một khán giả đặc biệt mà Bảo gọi là “fan”, anh cho biết: “Mẹ Bảo là ‘fan lớn’ nhất của Bảo. Mỗi khi Bảo có sáng tác mới, Bảo đều gửi ngay cho mẹ. Khi mới sang Mỹ, tôi Nhà nghèo lắm, cả nhà đi lượm ve chai bán kiếm tiền nhưng mẹ thấy Bảo có năng khiếu nghệ thuật nên rất ủng hộ, đi học hay cần tiền mua giấy vẽ, tô vẽ. mẹ tôi không bao giờ từ chối ”.

Không chỉ là người ủng hộ, là niềm tin, là “fan ruột”, mẹ nghệ sĩ Bảo Võ còn là người hiểu hoàn toàn những điều bên ngoài thế giới của con, đó là âm thanh và màu sắc.

Khi nghe album “Nỗi lòng vĩnh viễn” của Bảo, cô đã thốt lên: “Ôi, Minh và Ping khác quá!”

Bảo nhẹ nhàng nói: “Nếu ngày đó mẹ không ủng hộ thì Bảo không dám đi học để trở thành họa sĩ. Có lẽ Bảo là kỹ sư. Nhờ mẹ ủng hộ và tin tưởng nên mình thấy mình mạnh mẽ hơn”.

Margaret Mitchell, tiểu thuyết gia nổi tiếng người Mỹ, tác giả cuốn “Cuốn theo chiều gió” đã từng nói “Sự tỏa sáng là một phần tài năng, hai phần trí tuệ và ba phần đam mê”.

Nghệ sĩ Bảo Võ, người con của một gia đình thuyền nhân gốc Việt, đam mê, tự hào và tỏa sáng trong niềm đam mê của mình. [đ.d.]

Liên hệ tác giả: [email protected]

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *