‘Biết Đến Bao Giờ,’ nhạc tình mùa chinh chiến của Lam Phương

Vann Phan / Người Việt

SANTA ANA, California (NV) – Trước hết, “Know When” là một cảnh tình yêu buồn. Bài hát nói lên tâm trạng của một người lính buồn vì quê hương, đất nước lâm vào cảnh chiến tranh, điêu tàn và đặc biệt là nỗi buồn cho thân phận của mình vì mối tình không trọn vẹn.

Nhạc phẩm Biết bao giờ của Lam Phương được xuất bản tại Sài Gòn trước 1975. (Hình: Tư liệu)

“Know When” là bài hát nói về sự hy sinh vô bờ bến của những người lính Cộng hòa, những người đã đặt cả tuổi thanh xuân của mình để phục vụ cho tổ quốc thân yêu. Đây là lời tâm sự của một người lính xa quê, ngày đêm làm việc trong rừng sâu, núi thẳm để bảo vệ quê hương khỏi quân Cộng sản xâm lược trong chiến tranh Việt Nam.

Anh bộ đội trong bài hát này trước khi nhập ngũ đã quen với một cô gái ở hậu phương, nhưng vì cả hai chưa kịp thổ lộ tình cảm với nhau nên anh vẫn mong một ngày nào đó được gặp lại người yêu để tỏ tình. chúc sinh ba.

Thế nhưng, ngày tháng dần trôi, chàng trai ấy vẫn phải vất vả vượt núi đèo gió, chưa có dịp về thăm nàng một lần để vơi đi nỗi nhớ. Những gì chàng trai có được giữa núi rừng hẻo lánh chỉ là vài bức thư hồng cô gửi cho chàng để chàng nâng niu nhớ nhau đêm đêm chỉ còn tìm thấy trong nét vẽ.

Trong nỗi tuyệt vọng, người lính có cảm giác rằng, chừng nào hòa bình chưa trở về quê hương thân yêu, có lẽ anh và chị sẽ phải đợi nhau cho đến khi tuổi Xuân về trong buổi chiều tà …

“Đời là ngàn ngày buồn, biết tìm đâu vui / Ta quen nhau đã lâu mà chẳng còn gì tình yêu / Đôi khi ta cũng muốn biết bao giờ mới có tình yêu / Để lòng không thấy cô đơn khi núi rừng trùng điệp ”.

Cuộc đời này thật buồn, thật khó tìm được bến đỗ hạnh phúc trên đường đời, huống chi là thanh xuân trên đỉnh bình yên. Rõ ràng là chúng ta đã từng quen nhau trên đường về, nhưng tiếc rằng lần đầu gặp nhau chưa có dịp nắm tay dặn dò trong tình yêu, để rồi tiếc nuối mãi không thôi. Và rồi giờ đây, giữa núi rừng u tối, khi một mình trong không gian và trong chiều chợt nhớ cố nhân, lòng người lính phương xa lại thêm khao khát ngày sum họp lứa đôi.

“Đời ta dẫu còn dài, những ngày hạnh phúc cũng mau chóng kết thúc / Hãy yêu nhau đi để ước mơ đôi ta không vỡ đôi / Từ khi ta đi lính ít về thăm nhà bạn / Không còn nghe tiếng cười suốt đêm, thật đáng buồn làm sao ”.

Đời ta dẫu còn dài, đôi khi niềm vui còn kéo dài, nhất là khi hai ta chưa kịp nói lời yêu đầu, rồi lòng ta cứ sợ hãi ước mơ tình yêu không có cơ hội thành hiện thực. Sau ngày chinh chiến, ít có dịp trở lại chốn xưa thăm em nghe tiếng em những đêm trăng soi trên đầu, sao em không buồn anh ơi.
“Ôi! Những giấc mơ có giống nhau / Đời chỉ làm bạn với gió / Nghe tiếng ru cô đơn đêm khuya / Có lẽ đêm nay / Trận đem thân mình trong rừng sâu / Đời chỉ tình với chữ hồng yêu thương”.

Yêu ai thì đừng mơ mà mơ nhiều nhưng đời chẳng là bao vì mộng trắng như mây chiều. Cuộc đời anh dường như chỉ làm bạn với sương gió kể từ khi bước vào chiến tranh, bùn đen in dấu giày anh nơi biên cương xa xôi. Không có em, em không biết yêu thương gì hơn ngoài vài nét chữ hồng do chính tay cô tiên của em nắn nót từng nét cho em, để em yên tâm hành quân.

“Rừng là rừng lạnh buốt nơi chiến trường / Đêm nay xa quê, xa tiếng người yêu / Ngày anh ra đi chiến đấu, lòng anh nở hoa yêu thương / Còn đợi chờ ở đâu để gặp người anh. yêu chờ Xuân về trong buổi chiều tà. ”

Nhạc sĩ Lam Phương trong tiệc sinh nhật. (Hình ảnh: Triết Trần)

Giờ đây, khu vực trước mặt anh chỉ còn là núi rừng âm u, núi rừng âm u sương lạnh soi bóng phương Đông, là hơi thở của bao người ngoài tiền tuyến. Một đêm nữa, một đêm dài nhớ anh, khi em phải rời xa anh với dư âm của một giọng ca thơ ngây. Ngày anh ra đi, anh cảm thấy tình yêu giữa hai người đã đơm hoa, kết trái, chỉ cần thời gian đơm hoa, kết trái. Nhưng con ơi, đợi mẹ đến bao giờ? Chẳng phải chúng ta phải đợi nhau cho đến khi đầu rơi sương mai, bởi vì chúng ta vẫn chưa thấy kết thúc cuộc chiến này trên đất mẹ thân yêu của mình sao?

***

Nhìn chung, dân tộc Việt Nam buồn nhiều hơn vui qua các cuộc chiến tranh chống giặc ngoại xâm với nhiều chết chóc, ly tán, cùng với thiên tai, tai họa và những xung đột lâu đời giữa các triều đại hay các vương quốc. Tục lệ nhóm – chỉ nhằm mục đích tranh quyền làm chủ đất nước – vẫn diễn ra thường xuyên trong suốt chiều dài lịch sử hơn 4.000 năm dựng nước và giữ nước.

Người ta buồn nên nhạc cũng buồn, khiến hầu hết các ca khúc Việt Nam, dù là nhạc tiền chiến hay nhạc “boléro”, dù viết cho mối tình dang dở hay cho kiếp người lính, nay đây mai đó ở quê. Sau bao năm chinh chiến, chàng vẫn ra đi đánh đuổi giặc ngoại xâm… Đâu đâu cũng có những câu hát buồn của Nam Ai “chọn bài mà giết ta, lòng người rung động” như lời Kim Trọng than thở. trách số phận hẩm hiu của nàng Kiều xưa.

Ngoài những ca khúc tình cảm về tình người, thân phận con người trên quê hương thời chiến, Lam Phương còn sáng tác nhiều ca khúc “lính” du dương, đáng yêu, giống như nhạc sĩ Trần Thiện Thanh cùng thời với ông.

Nhưng “nhạc lính” của Lam Phương khác với “nhạc lính” của Trần Thiện Thanh ở một điểm nổi bật là nỗi buồn cay đắng trong từng ca khúc do Lam Phương sáng tác. Còn ca khúc Người lính do Trần Thiện Thanh viết, dù có diễn tả những tình huống bi đát đến đâu thì vẫn thấy không thể buồn bằng nhạc của Lam Phương. Có lẽ cũng vì cái nhìn của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh về chiến tranh lạc quan hơn Lam Phương.

Nhạc sĩ Lam Phương tên thật là Lâm Đình Phùng, sinh ra tại huyện Châu Thành, tỉnh Rạch Giá, miền Nam Việt Nam, trong một gia đình không mấy khá giả. Năm 10 tuổi, mẹ ông gửi ông vào Sài Gòn sống với chú ruột, qua đó có cơ hội học nhạc với các nhạc sĩ Hoàng Lang và Lê Thương.

Ca khúc đầu tiên do Lam Phương sáng tác là Chiều Thu Thất năm anh 15 tuổi. Chỉ ba năm sau, Lam Phương đã có thể cho ra mắt hàng loạt ca khúc về quê hương đất nước, trong đó nổi tiếng nhất là Khúc giao mùa được hầu hết các trường học ở miền xuôi hát. Dòng sông Mekong được chọn làm bối cảnh trong các buổi biểu diễn của trường.

Năm 1958, Lam Phương gia nhập Quân lực Việt Nam Cộng hòa, hết thời hạn quân dịch, ông được lệnh tái ngũ và tham gia đoàn nghệ thuật Bảo An (tiền thân của Bộ đội Địa phương). Sau đó, Lam Phương làm việc trong ban văn nghệ Hoa Tình Thương, và cuối cùng là trong Ban Văn nghệ Trung ương cho đến ngày Sài Gòn rơi vào tay Cộng sản năm 1975.
Trong suốt quãng thời gian dài này, Lam Phương đã sáng tác hàng trăm tác phẩm có giá trị, trong đó phần lớn là những bản tình ca, trong đó có cả những bản “nhạc lính” cùng với nhạc nền cho các vở tuồng nổi tiếng. Vợ ông, Túy Hồng, là một nữ diễn viên sân khấu nổi tiếng không kém gì người chồng nhạc sĩ của bà lúc bấy giờ.

Ngày 30 tháng 4, Lam Phương cùng gia đình theo chuyến tàu di tản trốn khỏi miền Nam Việt Nam. Gia đình Lam Phương được đưa sang định cư tại Virginia, Hoa Kỳ, sau đó chuyển đến Texas, và cuối cùng là California, nơi anh vừa làm việc kiếm sống vừa tiếp tục sự nghiệp âm nhạc ở nước ngoài.

Sau khi ly hôn với Túy Hồng, Lam Phương chuyển đến sống ở Pháp, nơi anh tiếp tục làm đủ mọi nghề để kiếm sống trong khi tiếp tục sự nghiệp âm nhạc của mình.

Năm 1995, Lam Phương trở về Mỹ nhưng chỉ 4 năm sau anh bị tai biến và liệt nửa người.

Nhạc sĩ Lam Phương thời trẻ. (Hình ảnh: Tài liệu)

Lần xuất hiện gần đây nhất của Lam Phương trước công chúng là vào tháng 8/2016, khi anh cùng đoàn nghệ sĩ của Trung tâm Thúy Nga sang Đông Nam Á biểu diễn chương trình Tình ca Lam Phương tại Singapore. Nhạc sĩ Việt Nam nổi tiếng và được yêu mến đã từ trần vào ngày 22 tháng 12 năm 2020 tại California, hưởng thọ 83 tuổi.

Lam Phương rất nổi tiếng với những sáng tác âm nhạc: “Biển Tình”, “Biết Bao Giờ”, “Bắc Tâm Thu”, “Những Trái Tim Buồn”, “Chiều Hành Khúc”, “Bài Ca Ngày Ấy”, “Kiểng”, “Nghèo,” ”“ Kiếp Tha Hương, ”“ Sai, ”“ Tan vỡ ”,“ Thành phố buồn ”,“ Thiên đường thương xót ”,“ Ngã rẽ, ”“ Chia tay ”… (Vann Phan) [qd]


Nhạc “Biết Đến Khi Nào” của Lam Phương

Đời ngàn ngày buồn biết tìm đâu vui.
Chúng ta quen nhau đã lâu nhưng tình yêu thì chẳng có gì
Đôi khi tôi cũng muốn biết bao giờ mới có tình yêu
Để lòng không thấy cô đơn khi núi rừng trùng điệp.

Đời ta dẫu còn dài, những ngày vui đã qua
Hãy yêu nhau để giấc mơ không tan thành đôi
Vì tôi là một người lính hiếm khi về thăm nhà tôi
Cả đêm không nghe thấy tiếng cười, sao buồn quá.

ĐK:
Ồ! Bao nhiêu ước mơ cũng vậy thôi
Cuộc sống chỉ là bạn với gió và sương mù
Nghe gió đêm hiu quạnh
Có thể là tối nay
Cuộc chiến mang xác trong rừng sâu
Cuộc sống chỉ yêu thương với một bông hồng yêu thương

Rừng là rừng lạnh trên chiến trường
Đêm nay xa quê, xa tiếng người thương
Ngày em đi chiến đấu, trái tim em nở hoa yêu thương.
Nhưng đợi gặp người mình yêu đợi Chiều Xuân về.

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^]

Leave a Comment

Your email address will not be published.