Bình an cho quê hương

  • by

LTS: Trong cuộc sống có rất nhiều điều muốn nói với ai đó nhưng lại không thể nói thẳng ra. Nếu không thể nói chuyện với nhau, hãy viết thư cho nhau. Chuyên mục “Viết cho nhau nghe” là nơi để bạn giải tỏa những tâm tư, tình cảm của mình. Thư xin gửi về: Vietnamese (Viết Cho Nhau), 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hoặc email: [email protected].

Sapphire

Đại dịch COVID-19 tràn qua, người dân nghèo, công nhân, công nhân quét đường, thợ nề, thợ nề,… mất hết từ việc làm đến tiền tiết kiệm. (Hình minh họa: Nhac Nguyen / AFP qua Getty Images)

Căn phòng khách nhỏ như được sưởi ấm bởi một vài vị khách không hẹn mà gặp.

Những bông cỏ sậy mềm mại ngả sang màu vàng nâu, được đặt trong bình thủy tinh trước mặt là bức tranh hai cụ già đứng cạnh nhau rất tình cảm.

Ánh nắng giữa trưa xuyên qua rèm cửa, lung linh trên những phím đàn đen trắng.

Mười ngón tay lướt qua những giai điệu trầm bổng. Bài hát “Trả lại em tình yêu” nhạc Phạm Duy vang lên. Quê hương thật gần.

“Trả lại em yêu, bầu trời đại học.
Con phố Duy Tân rợp bóng cây dài ”

Như một đứa trẻ bất ngờ nhận được quà, tôi không còn ngại ngùng khi ngồi cạnh bạn và hát.

Hát như xua tan đi mọi nặng nề, u tối đã đọc trong những ngày qua.

Hát để em quên đi những gương mặt không còn tương lai. Bước chân không rõ biết đi về đâu?

Đã bao nhiêu ngày rồi họ không có cơm no bụng? Không có phòng trọ, dù tồi tàn, thiếu thốn tiện nghi nhưng vẫn thà ở dưới gầm cầu trăm ngàn lần. Mặt đối mặt, cơ thể rã rời.

Họ là những người dân quê chân chất, bỏ làng, gửi con cho ông bà ngoại, dạt vào Sài Gòn kiếm sống. Họ là công nhân của nhà máy. Họ là những người khuân vác, làm tất cả những công việc nặng nhọc. Họ là những công nhân quét đường, thợ nề, thợ xây miệt mài trên công trường …

Sau đó, đại dịch COVID-19 ập đến. Họ mất tất cả mọi thứ từ công việc đến tiền tiết kiệm, tiết kiệm từng xu mỗi ngày.

Trở về phòng trọ, gói ghém gia sản chỉ còn vài bộ quần áo, chạy về quê mong gặp lại gia đình.

Lệnh giới nghiêm đã được ban hành.

Họ không có sự lựa chọn. Bạn không thể đi, nhưng bạn cũng không thể ở lại. Phải sống, bơ vơ dưới gầm cầu nhìn thời gian trôi dần.

Những lo lắng và sợ hãi cứ đè nặng trong lòng.

Nghĩ mà thương cho những người dân nghèo chắc phải khổ nhiều lắm!

Mong mọi người Việt Nam dồi dào sức lực, giữ vững tinh thần để vượt qua nhiều thử thách, khó khăn.

Tất cả các hoạt động tưởng chừng như đơn giản chỉ có thể được giới hạn thông qua một chiếc mặt nạ. (Hình minh họa: Nhac Nguyen / AFP qua Getty Images)

Vẫn còn một chặng đường dài phía trước để vực dậy ngành du lịch đã bị đóng băng gần hai năm. Phục hồi nền kinh tế kiệt quệ. Những tổn thương tinh thần do hậu quả tàn khốc của COVID-19 gây ra đã làm đảo lộn trật tự cuộc sống.

Mọi hoạt động tưởng chừng như đơn giản như hít thở bầu không khí trong lành, tự do đi lại gặp gỡ gia đình, bạn bè gặp gỡ trò chuyện bên ly cà phê ở quán cà phê ven đường, đi học hay đi làm… tất cả đều chỉ biết giới hạn qua chiếc khẩu trang che kín. Những hàng rào kẽm gai chết tiệt, chặn trước ngõ như một vòng vây chặt chẽ, không lối thoát!

Đời người chìm trong bể khổ, trầm luân.

Nhưng, đừng mất hy vọng.

Hãy vững tin vào ngày mai. Cơn bão nào rồi cũng sẽ qua.

Hãy chiến đấu Việt Nam quê hương tôi!

Sáng nay ghé qua facebook bạn bè, xúc động khi nghe Ngọc Hiền ở Đức van xin một điều duy nhất: “Bình yên cho quê hương”.

Đọc thơ Linh Quang trên đất Pháp mà lòng sầu muộn.

Đọc được nguyện vọng của cô Sơn, hiệu trưởng mong muốn học sinh đến trường.

Còn tôi, tôi nhớ những người xa quê vào Sài Gòn mưu sinh. Giờ họ chật vật, tương lai mịt mù mịt mù, mơ gặp người thân. Như bạn tôi nhớ về bố mẹ anh ấy, vợ anh ấy đã qua đời.

Hôm nay không có tiếng đàn piano.

Với cây đàn, tôi đã hát lên nhiều cung bậc cảm xúc mong xua tan bao muộn phiền trên quê hương Việt Nam.

Thế mới nói, sao trong lòng anh luôn nghĩ về quê hương và những người dân nghèo?

Bao giờ những tháng ngày yên bình và thơ mộng mới trở lại với mọi người? Bài “Những ngày mơ”, nhạc Hoàng Thi Thơ, tôi chơi to hơn, giọng hát dịu dàng và đầy cảm xúc:

“Ai có thể tìm thấy những con bướm trắng
Bay đi tìm tình yêu trên con đường đầy nắng
Ai đang tìm cô gái hàng xóm
Thể hiện giọng hát của bạn trong vùng hoang dã
Và nhớ tìm bọn trẻ chơi
Trên ruộng lúa hay sân chùa

Tìm đâu những tháng ngày thôi mộng mơ?
Tìm đâu những tháng ngày mòn mỏi chờ đợi?
Tôi có thể tìm thấy những ngày thơ ấu của mình ở đâu,
Tôi có thể tìm thấy những ngày thơ ấu của mình ở đâu,
Tìm ở đâu, tìm ở đâu, ở đâu bây giờ? “
[qd]

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *