Bóng đen cuối đời – thơ Phan Nghĩa

Phan Nghĩa

Bóng tối cuối đời

Bao năm mòn mỏi / Thèm một phút trở về quê mẹ. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Bao năm mòn mỏi nơi xứ người
Thèm một phút được về với đất mẹ
Muốn nhìn thấy những tia nắng vàng ấm áp
Bụi mờ ướt đẫm mồ hôi
Những câu chuyện cổ tích đang chờ đón
Bước chân lăn bánh yêu thương trên phố.

Nhưng tất cả đều trở nên xa lạ
Người quen bị mất đã mất
Ngôi nhà cũ mang lại cho chủ mới
Đánh mất tình người đối xử với thú rừng
Nhìn đâu cũng thấy tiền
Ở quê hương, tôi nghĩ tôi là một kẻ lữ hành
Đây không phải là quê hương
Hay cô ấy đã sai trong thế giới của chúng ta?
Đồng bào ta nghĩ như thế nào?
Tại sao giọng nói chỉ là lợi nhuận?
Sống trong tù nghĩ về miền đất hứa
Cúi xuống để kiếm chút lợi nhuận
Quỳ xuống để phục vụ nô lệ
Lột xác dân đen đến tận xương tủy
Tuyệt vọng cầu xin miền Bắc bạo lực
Ngạo mạn căm thù dân lành.

Chúng ta có phải là người Việt Nam không?
Sao vô tình khi đất nước điên đảo!


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *