‘Chiều Mưa Biên Giới,’ nhạc tình mùa chinh chiến của Nguyễn Văn Đông

  • by

Vann Phan / Người Việt

SANTA ANA, California (NV) – Cuộc đời của những người lính trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong chiến tranh hầu hết đều gắn liền với những ngày xa quê hương, xa mái trường xưa thân yêu, xa thành phố thơ ấu hay vùng quê nghèo thuở ấy, nơi có mẹ già, một đứa trẻ, và một người vợ hiền hay người tình nhỏ đang đợi nàng.

Nhạc “Chiều Mưa Biên Giới.” (Hình ảnh: Tài liệu)

Tình yêu của người lính trên chuyến xe xa nhà càng thêm da diết khi biết người ở nơi xa ấy vẫn ngày đêm ngóng đợi, nhất là trong những chiều mưa nơi biên giới xa xôi trong hoàn cảnh mà anh em đầu ấp tay gối. the river, I river end: “Chiều mưa em đi về đâu / Sao em vẫn đợi nơi trải đầu…”

Đối với những người yêu bé nhỏ nơi hậu phương, ước gì những cơn mưa đầu mùa nơi phương trời xa chỉ gieo thêm sương giá cho thân xác người lính trên những chặng đường hành quân gian khổ, hiểm nguy nơi rừng sâu, núi thẳm. sâu. Nhưng anh vẫn đợi em về, anh về vào một chiều mưa em ơi, để chúng ta thôi bơ vơ, một người lính đang làm nhiệm vụ bảo vệ quê hương, với mong ước giản dị là đem lại hòa bình cho thế giới. đất nước và hòa bình cho làng. “Kìa rừng âm u lạnh chiều tối / Chờ người về vui trong lạnh / Người về bơ vơ”.

Nhưng năm tháng trôi qua, ở phương hướng này, dù anh tận hưởng cuộc sống làm chính khách nhưng anh mơ hồ có cảm giác tình yêu của chúng ta vẫn chưa hề bình yên, bởi anh như đoàn người trôi trên phương trời, người đi, người đi. , và không bao giờ trở lại. Em ơi, trăng tròn cũng là lúc tàn, hoa nào chẳng phai theo bước chân thời gian, tình nào chẳng vương vấn? “Tình em theo mây trôi trong chiều vắng / Trăng còn vương vài bông chẳng phai”. Mỗi khi nhìn thấy lá cờ Tổ quốc phấp phới trong gió chiều, em lại mơ ngày ca khúc khải hoàn, trở về gặp em trong buổi sáng nắng ấm dưới bầu trời xanh để vơi đi nỗi đau, nỗi nhớ: “Cờ chiều bay phấp phới / Lòng này gợi nhớ thương / Trời xanh”.

Để rồi đêm về, một mình với màn đêm mờ sương, anh lặng lẽ nhìn ánh trăng nửa gối, nửa trong khoảng cách tình yêu còn xa cách, hình bóng người anh yêu lại hiện về trong tâm trí: “Đêm đêm bóng trên trời, trăng chẻ đôi / Vẫn in hình bóng một người”. Lòng anh thương ai hơn, nhớ ai khi ta còn non xa vạn dặm, vì anh giờ như cánh chim bay giữa mây nước xa xăm: “Xa xa cánh chim bay mây trời một miền mây nước / Cho ai thương nhớ ai”.

Ở nơi này, mỗi lần ngồi lặng lẽ nhìn mưa rơi, em cứ tự hỏi giờ này anh đang ở đâu, góc núi gần rừng hay chân mây? Em lại nhớ anh, với những kỉ niệm đẹp đẽ về một ngày nắng anh đến bên em. Rồi em mơ sao giờ phút này, băng rừng trong nắng, ngả mình trên những con dốc chơi, em đang lội tìm đường về với anh để chúng ta cùng sống lại những ngày mơ đã vụt tắt: “Em đi về đâu, chiều nay mưa rơi thân yêu / Vệt trời nhớ màu mây hồng / Đường rừng chiều hiu quạnh / Người về trong tà áo ấm / Cảm giác từ xa”.

Nhưng xin hãy nhớ rằng “Người đi chiến khu, người ở hậu phương / Những ngọn giáo gửi ra trận”. Người ra tiền tuyến vẫn nhớ nhung em gái bé bỏng ở nhà, yêu chiếc áo bạn gửi ra tiền tuyến cho em, dù không dày nhưng em tin rằng lòng anh sẽ ấm hơn khi hành quân.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông từng là sĩ quan Bộ binh của Quân lực Việt Nam Cộng hòa. (Hình ảnh: Tài liệu)

Nhưng anh có biết ước mơ của em rất bình thường, đó là anh chỉ muốn ngày chúng ta đoàn tụ và sống mãi không thôi? Ai có ước mơ cao sang, làm công chức, làm tướng thì phải làm sao, vì tham vọng càng cao cả thì cuộc đời binh nghiệp của người đó càng gian nan, nhiều sóng gió. đợi đã anh em: “Lòng trần còn tơ vương / Rồi mưa gió thổi trên đường trần / Còn nhiều anh em…”

***

Bài hát Chiều Mưa Biên Giới được nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông sáng tác vào năm 1956 khi tác giả là trung úy quân đội Việt Nam Cộng Hòa và đang tham gia chiến dịch Thoại Ngọc Hầu tại vùng Đồng Tháp Mười gần biên giới Việt Nam. – Miên.

Bài hát này vừa được phát trên sóng của Đài Phát thanh Sài Gòn, ngay lập tức đã được thính giả khắp miền Nam Việt Nam đón nhận nồng nhiệt, một phần vì giai điệu và ca từ đều tuyệt vời, phần khác. vì bài hát là một trong những bản “nhạc lính” đầu tiên của Miền Nam Tự Do.

Tuy nhiên, Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa khi đó cho rằng ca từ trong “Chiều Mưa Biên Giới” quá ủy mị, nhất là đoạn cuối bài dễ làm “nản lòng người lính” khi có ý nói như vậy. Những chàng trai thế hệ này nếu quyết tâm theo nghề cung kiếm thì cuộc đời họ sẽ không bình yên mà đầy sóng gió, vất vả: “Lòng trần còn tơ vương / Rồi mưa gió thổi trên đường trần / Còn nhiều anh em…” Vì vậy, nhạc sĩ Trung Úy Nguyễn Văn Đông đã bị cấp trên khiển trách, trong khi “Chiều Mưa Biên Giới” bị cấm hát trong thời Đệ Nhất Cộng Hòa, và chỉ được phổ biến sau cuộc đảo chính Tổng Thống Ngô Đình Diệm tháng 11-1963.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, người có quân hàm cuối cùng trước khi Sài Gòn thất thủ năm 1975 là Đại tá trong Quân lực Việt Nam Cộng hòa, sinh ra tại Sài Gòn nhưng quê gốc ở Tây Ninh.
Sự nghiệp âm nhạc của Nguyễn Văn Đông rất phong phú. Ông từng là Trưởng Đoàn Văn Nghệ Vi Dân, Trưởng Ban Ca Nhạc Thời Đại của Đài Phát Thanh Sài Gòn, Giám đốc Hãng đĩa Continental và Sơn Ca.

Ngoài “Chiều mưa biên giới”, các sáng tác thuộc thể loại “nhạc lính” của Nguyễn Văn Đông còn có các ca khúc “Cảnh đêm xuân”, “Sắc hoa, Nhớ”, “Tình ca lớp Hằng”. Xin Đừng Trách Em ”(với bút danh Phương Linh)…

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông (trái) cùng vợ là nhạc sĩ Trần Quốc Bảo trước cửa hàng Nhiên Hương năm 1996. (Ảnh: Tư liệu)

Cũng dưới bút danh Phương Linh, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông còn sáng tác nhiều ca khúc tình cảm có giá trị, trong đó có “Khi yêu”, “Bí mật”, Nỗi đau dĩ vãng, “Nhớ Một Chiều Xuân”, “…

Dưới các bút danh Phương Linh và Đông Phương Tử, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông còn viết nhạc nền cho hơn 50 vở Cải lương nổi tiếng ở miền Nam Việt Nam như “Nửa Đời Hương Phấn”, Đoàn Tuyết, “Con hạc dạy học,” Trong cung trăng. ,” “Rừng mưa nhiệt đới”…

Sau khi Sài Gòn rơi vào tay Cộng sản, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông bị đưa đi “cải tạo” ngoài Bắc trong 10 năm, và chỉ được về đoàn tụ với gia đình sau khi sức khỏe suy giảm nghiêm trọng. . Người nhạc sĩ tài hoa của miền Nam Việt Nam qua đời vào ngày 26 tháng 2 năm 2018, tại Sài Gòn, hưởng thọ 85 tuổi. (Vann Phan) [qd]



Nhạc phẩm “Chiều Mưa Biên Giới” của Nguyễn Văn Đông

Chiều mưa, em đi đâu?
Sao vẫn đợi nơi trải đầu?
Kìa khu rừng âm u lạnh lẽo trong buổi chiều tà
Chờ người trở lại hạnh phúc trong giá lạnh
Mọi người bơ vơ trở về.

Tình em theo mây trôi chiều thu.
Trăng vẫn tàn, hoa không phai.
Cờ chiều phấp phới.
Xin hãy yêu và ghi nhớ trái tim này
Trời xanh.

Đêm và đêm bóng trên bầu trời
Mặt trăng chia đôi
Vẫn in hình bóng một người
Chim bay trên trời xa
Một vùng mây nước
Dành cho một ai đó đang yêu và đang nhớ một ai đó.

Em đi đâu thế, chiều nay mưa rơi.
Lưng trời nhớ màu mây hồng.
Đường rừng vắng trong buổi chiều tà
Người về trong hơi ấm áo anh.
Cảm hứng đường dài.

Những người đi chiến khu, những người ở lại
Yêu màu áo gửi mái trường.
Tấm lòng trần còn tơ vương
Rồi mưa gió phong trần
Còn rất nhiều anh chàng nữa!


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *