Chiều thu – thơ Lê Quang Thông

  • by

Lê Quang Thông

Chiều thu

Lá vàng nhấp nhô trên mặt sông. (Ảnh: Nguyễn Bá Trạc)

Trăng khuyết trên bầu trời đầy sương.
Lửa và gió chống lại nỗi sầu muộn
Cô Tô trở thành ngoại ô của đền Hàn San
Chúc ngủ ngon bán chung với khách thuyền
(Phong Kiêu Dạ Bạc, Trương Kế)

Lá vàng nhấp nhô trên mặt sông.
Hòa mình vào mùa báo hiếu, dâng hoa.
Nắng nhẹ buổi trưa se sắt lạnh.
Ôi trời! Đánh thức cả trái tim.

Gió thổi buồn từng đợt nhẹ.
Rung rinh sóng vừa đủ.
Chiếc lá: chiếc thuyền nhỏ trên mặt nước.
Lạc trôi giữa lạc lõng và lạc lõng.

Một vài con quạ kêu chiều tìm bạn.
Bóng đen sà xuống nghiêng ngả.
Nguyệt Lạc, khối tựa… câu thơ xưa.
Ngàn năm tâm trạng u sầu.

Còn thiếu bóng Hàn San tự.
Ringing bells: chuông nhà thờ.
Phong Kiêu: cây cầu sắt nhỏ.
Bến vắng, buồn.

Tôi không phải là một xác chết,
Chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ.
Mật không giống Trương Kế.
Cũng như tâm hồn xưa ấp ủ.

Xưa thuyền đậu bến Tô Châu xa lạ.
Tứ đại viên mãn qua tiếng chuông.
Bây giờ khách hàng nghe thấy tiếng chuông.
Nhớ quê hề hề! Nước mắt trào ra.

Quê hương xưa! Một số hướng?
Chiều sương mù bao phủ hai miền Nam Bắc.
Rượu, để lâu, đã xa.
Vẫn ngây ngất ngây ngất.

Chiều nay, cảm nhận bên sông.
Cám ơn cảnh tha hương.
Với gió lay động cuộc đời, lá rơi.
Buồn, buồn đến bao giờ?

Frankfurt, Đức


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *