Đài Loan trước “nước cờ hai mặt” của Nixon

Đài Loan trước “nước cờ hai mặt” của Nixon

Mao Trạch Đông rất cứng rắn, đòi: “Trung Hoa dân quốc của Tưởng Giới Thạch phải bị đuổi khỏi Liên Hiệp Quốc (điều thứ nhất) và Mỹ phải hủy bỏ sự thừa nhận ngoại giao cùng các hiệp ước quân sự đã ký với Đài Loan (điều thứ hai)” !

Nixon và Mao Trạch Đông

Nixon và Mao Trạch Đông


Nếu hai điều đó chưa đáp ứng, thì “một ngày giờ cụ thể cho chuyến đi Bắc Kinh của tổng thống Mỹ Nixon” (xem Kỳ 24 và 25) cũng không được Mao ấn định và có thể “hai dòng nước ngược” sẽ bỏ lỡ cơ hội hợp lưu.
Nixon “chỉ đủ sức” đáp ứng “một nửa” đòi hỏi của Mao. “Một nửa” ấy đủ gây bất lợi lớn cho phía Đài Loan. Đó là: Mỹ tạo áp lực loại “Trung Hoa dân quốc” khỏi LHQ (điều thứ nhất) bằng “nước cờ hai mặt”:
Mặt công khai, Nixon chỉ thị Đại sứ Mỹ ở LHQ “bảo vệ bằng bất cứ giá nào chiếc ghế đại diện của Tưởng Giới Thạch”. Mặt thực chất: “phía sau sân khấu, Nixon và Kissinger (Cố vấn An ninh của tổng thống) tìm cách làm yếu địa vị của Tưởng” trước ngày LHQ bỏ phiếu (Amter, sđd Kỳ 25, tr. 369).
Kết quả cuối cùng: “vào 25 tháng 10 (1971), LHQ biểu quyết bằng 76 phiếu thuận, 35 phiếu chống, và 17 phiếu trắng, khai trừ Đài Loan và kết nạp Cộng hòa nhân dân Trung Hoa là chính phủ duy nhất đại diện cho Trung Quốc” (R. Nixon, sđd Kỳ 24, tr. 679).

Để phân trần về giải pháp “hai mặt” bị giới truyền thông Đài Loan lật ngửa và chỉ trích, Hồi ký Richard Nixon viết: “chúng ta ủng hộ ý tưởng về “hai nước Trung Hoa”  gồm: Cộng hòa Trung Hoa của Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cộng sản, mỗi nước đều là thành viên của tổ chức Liên Hiệp Quốc” và mong muốn “Đài Loan vẫn được tồn tại sau khi Cộng hòa nhân dân Trung Hoa được kết nạp (vào LHQ) theo một quy chế bình đẳng”, nhưng quyết định của LHQ đã “đi xa hơn rất nhiều so với điều chúng ta (chính phủ Mỹ) chờ đợi” – bù lại “chúng ta tiếp tục viện trợ quân sự và kinh tế một cách ưu đãi cho một nước Đài Loan độc lập” (!) – sđd, tr. 679.

Được đáp ứng, dù mới ở mức của “điều thứ nhất”, Mao Trạch Đông cũng tỏ thiện chí “nhã nhặn” và bằng lòng đón Nixon tại Bắc Kinh như đã viết. Song “vấn đề Đài Loan” vẫn hết sức gay go khi hai bên muốn thể hiện bằng văn bản trong thông cáo chung Trung – Mỹ (công bố vào cuối chuyến đi của Nixon).
Phía Trung Quốc khẳng định: “Chính phủ Trung Quốc kiên quyết phản đối mọi hoạt động nhằm thiết lập một nước Trung Quốc và một nước Đài Loan, một nước Trung Quốc và hai chính phủ, hoặc hai nước Trung Quốc và nước Đài Loan độc lập”. Mỹ “chọn lối thoát” bằng cách nêu lập trường của mình qua lời văn “mập mờ” như sau: “Hoa Kỳ thừa nhận mọi người Trung Quốc ở hai bên eo biển Đài Loan đều khẳng định rằng chỉ có một nước Trung Quốc. Và Đài Loan là một bộ phận cấu thành toàn bộ của Trung Quốc. Chính phủ Hoa Kỳ không tranh cãi về quan điểm này. Chúng tôi khẳng định lại mối quan tâm tha thiết của mình đến một giải pháp hòa bình về vấn đề Đài Loan (sẽ được giải quyết) bởi chính bản thân của người Trung Quốc”.

Hồi ký Richard Nixon viết rõ hơn: “Chúng tôi khẳng định rằng mục tiêu cuối cùng  của chúng tôi là rút quân đội của mình ra khỏi Đài Loan, nhưng chúng tôi không ấn định ngày rút và từng thời kỳ một chúng tôi sẽ tuyên bố về thỏa thuận rút dần quân đội và thiết bị của chúng tôi ở Đài Loan tùy theo mức độ giảm bớt căng thẳng trong vùng này (châu Á – Thái Bình Dương)” – sđd. tr. 711.

Quan điểm hai bên ghi vào thông cáo Thượng Hải (2.1972). Hơn 14 năm sau (9.1986), ký giả Michell Vallace đến Trung Nam Hải phỏng vấn Đặng Tiểu Bình, hỏi: “Đài Loan có cái gì nhất thiết phải thống nhất?”. Đặng Tử Bình trả lời: “Đây trước hết là vấn đề dân tộc, vấn đề tình cảm dân tộc” – rồi nhấn mạnh:

– “Phàm là con cháu của Viêm Hoàng – tổ tiên chúng tôi là Viêm Đế, Hoàng Đế – thì đều mong mỏi Trung Quốc được thống nhất. Sự phân chia thế này là đi ngược ý chí của dân tộc. Thứ nữa, một khi Đài Loan không thống nhất với đại lục, địa vị của Đài Loan với tư cách là lãnh thổ của Trung Quốc không được khẳng định, không biết một ngày nào đó sẽ lại bị người ta lấy đi mất” (Nhiếp Nguyệt Nham, sđd ở Kỳ 28, tr. 388).

Về hướng xử trí, Đặng Tiểu Bình nói: “Chúng tôi dùng phương thức “một nước hai chế độ” để thống nhất. Đại lục theo chế độ xã hội chủ nghĩa. Đài Loan theo chế độ tư bản chủ nghĩa. Điều đó không làm đảo lộn lối sống của nhân dân Đài Loan. Người Đài Loan không bị thiệt gì”. Câu trả lời do Đài truyền hình Colombia ở Mỹ phát sóng lập tức được các bình luận gia thời sự khắp thế giới đua nhau phân tích “mổ xẻ”, vì nó không giới hạn trong “vấn đề Đài Loan”, mà có tác dụng mở rộng hơn, để cho thấy “chuyển động mạnh” đang diễn ra ở Trung Quốc thời kỳ mở cửa và cải cách “sau Mao Trạch Đông”. Một trong các “chuyển động” ấy là:

Mao Trạch Đông “đố kỵ việc làm giàu”, Đặng Tiểu Bình lại nêu khẩu hiệu: “Ra sức làm giàu”. Ký giả Vallace đặt câu hỏi: “rất nhiều người ở các nước tư bản phương Tây cảm thấy bất ngờ, khẩu hiệu “ra sức làm giàu” thì liên quan gì đến chủ nghĩa cộng sản?”. Đặng Tiểu Bình:

“- Chúng tôi đã nếm mùi Đại cách mạng văn hóa. Trong Đại cách mạng văn hóa có một quan điểm về chủ nghĩa cộng sản như sau: “Thà làm cộng sản nghèo, còn hơn làm tư bản giàu”. Năm 1974-1975 khi tôi được trở lại công tác ở trung ương tôi đã phản bác quan điểm đó, thế là tôi lại bị đánh đổ lần nữa, dĩ nhiên là còn do nguyên nhân khác cộng vào (…) “Ra sức làm giàu”, rất giàu, không phải là có tội. Nhưng “ra sức làm giàu” của chúng tôi không giống như bên các ông”. Không giống ở điểm nào?   (còn nữa)

<!–

Bạn nghĩ gì?

–>

Ý kiến bạn đọc (1)

Xếp theo số người thích

nếu Việt Nam KHÔNG BẺ GÃY MỌI CHIẾN LƯỢC QUÂN SỰ CỦA MỸ tại VN 1960-1972, thì Mao có thể ra điều kiện với Nixon như vậy không ? KHÔNG ĐỜI NÀO !!! nhờ bước ngoặt lịch sử của chiến tranh VN 1960-1975 mà TQ ngày nay mới có thể trở thành siêu cường để đối địch với Mỹ !!! TQ PHẢI MANG ƠN VN – thay vì lợi dụng VN xong, rồi đánh và chèn ép VN 1979, 1984, 1988, 2014 …


nth-fl – 02:46 | 07.08.2014

 


Phản hồi
Họ tênEmail
Mã bảo vệcaptcha

Tin liên quan

  • Dạ vũ ra mắt DVD Cha Cha Cha của Hà Thanh Xuân  (24/03/2015)

  • Trung Quốc “săn cáo” tham nhũng trốn ở Mỹ  (12/08/2014)

  • Mỹ đang sa vào “vết xe đổ” Afghanistan của đối thủ cũ.  (11/08/2014)

  • Triều Tiên: “Đừng có mà giễu cợt lãnh đạo!”  (09/08/2014)

  • Tổng thống Putin Nói khẽ, làm ngay,EU “lạnh cóng”  (08/08/2014)

  • Trung Quốc và tham vọng xây “Panama trên cạn”  (08/08/2014)

  • Đài Loan: “Chiếc tàu sân bay không bao giờ chìm” của Mỹ?  (05/08/2014)

  • Báo Pháp: Cuộc sống đế vương của các “hoàng tử đỏ” Trung Quốc  (04/08/2014)

  • Các đại gia Nhật Bản – Vì sao lại lu mờ, mai một?  (03/08/2014)

  • Trung Quốc đang đối mặt với 9 nguy cơ  (02/08/2014)

Tin khác

“Hòn ngọc Viễn Đông” sau 40 năm vẫn tỏa sáng!

“Hòn ngọc Viễn Đông” sau 40 năm vẫn tỏa sáng!

“Không ai có thể ngăn Ấn Độ thăm dò dầu khí trong vùng biển VN”

Trang bị tên lửa cho tàu ngầm, Việt Nam đặt cho Trung Quốc bài toán chiến lược nan giải

Trang bị tên lửa cho tàu ngầm, Việt Nam đặt cho Trung Quốc bài toán chiến lược nan giải

Võ đài Mỹ - Trung hiệp hai sẽ hướng về đâu ?

Võ đài Mỹ – Trung hiệp hai sẽ hướng về đâu ?
  • Bàn luận về chính sách “Giấu mình chờ thời” kiểu Obama (02/05)
  • Thế giới năm 2050 sẽ ra sao? (02/05)
  • 40 năm Việt Nam: cảm nhận từ Tokyo (02/05)
  • Những hình ảnh phản đối chiến tranh Việt Nam ở thập niên 60 (02/05)
  • Thủ tướng Nhật: Lần đầu lịch sử (02/05)
  • Cựu giám đốc CIA – Tình, tiền, tù, tội (02/05)
  • Mỹ có thể đấu trực diện với Nga tại sao không ? (02/05)
  • Mỹ: Khước từ dùng thứ Trung Quốc “phạm tội” mà có (02/05)
  • Máy bay ném bom hạt nhân Nga khiến Mỹ “thất kinh”? (02/05)
  • Nga khiến phương Tây “lạnh sống lưng” (02/05)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *