Dân tháo chạy khỏi Sài Gòn, Bình Dương: Nỗi đau đầu mới của CSVN

Tú Ngô / Người Việt

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hàng trăm ngàn người thất nghiệp tiếp tục chạy trốn khỏi Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai,… khiến chính phủ Việt Nam thêm đau đầu.

Tin tức, hình ảnh và video clip lan truyền trên mạng xã hội cũng như trên bộ máy tuyên truyền của chế độ vào thứ Hai, ngày 4 tháng 10, cho thấy công nhân sống nhờ vào các khu công nghiệp, hoặc chỉ là những người lao động bình thường. phong trào đòi tự do ở Sài Gòn và Bình Dương, tiếp tục chạy trốn.

Dù chưa rõ thông tin nhưng công nhân thất nghiệp đã bỏ trốn khỏi Sài Gòn vào ngày 1/10 khi lệnh phong tỏa vừa được dỡ bỏ. (Ảnh: Chi Pi / AFP / Getty Images)

Họ đã bị chính quyền địa phương nhốt trong nhà hơn 4 tháng để ngăn chặn sự lây lan của COVID-19. Họ được hứa trợ cấp tiền và lương thực khi bị cấm ra ngoài, chờ hết dịch sẽ có cuộc sống bình thường trở lại. Nhưng thực tế không diễn ra như lời hứa của các nhà chức trách.

Chính quyền trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam thậm chí còn đưa quân đội vào Sài Gòn và Bình Dương để canh gác, canh chừng vì sợ dân chúng nổi loạn, nhưng bề ngoài lại làm thay cho dân “đi chợ”.

Khi lệnh phong tỏa chống dịch được dỡ bỏ từ sáng sớm 1/10, người dân rùng mình bỏ về nhà. Cho đến nay, những gì đã được đưa tin trên các phương tiện truyền thông của chính phủ, cho người ta một phần nhỏ của những khốn khổ khủng khiếp của “xã hội xa cách”.

Có người được cho một ít tiền, một ít gạo, nhưng không phải ai cũng nhận được. Cả số tiền và gạo được trợ cấp đều không đủ so với nhu cầu của họ nên hầu hết họ đều cố gắng sống qua ngày bằng gói mì tôm, thực phẩm khẩn cấp của các tổ chức, cá nhân từ thiện tự phát. Số tiền họ tiết kiệm được đã tiêu hết. Nhiều người phải đi xin ăn để chống chọi với cơn đói.

Kiệt sức cả về tinh thần lẫn thể xác, khi lệnh phong tỏa được đưa ra, họ như được giải thoát khỏi lồng, lao ra tìm quê vì không rõ công việc. Không có tiền ăn, không có tiền nhà nên chỉ còn cách trở về huyện cũ. Đi mò cua bắt ốc, lam lũ đồng ruộng có thể nghèo nhưng sẽ không chết đói như khi cố bám trụ ở thành phố.

Chính quyền 13 tỉnh phía Nam và các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên khi thấy người dân trở về cũng không khỏi mừng rỡ vì có thể mang theo dịch bệnh, kéo theo các vấn đề xã hội khác sẽ nảy sinh. Những người trở về được đưa đi “cách ly tập trung” vài ngày theo nguyên tắc ngăn chặn sự lây lan, còn hơn về quê thì có thể về quê cũ ngay.

Vào thứ Hai, ngày 4 tháng 10, khi mọi người chạy trốn, mọi người đã bị chặn lại ở nhiều nơi để được kiểm tra COVID-19 và “thu thập cách ly” nếu họ âm tính với dịch, họ viết. rằng “Hãy để họ về nhà.”

“Ngăn cản hay không chấp nhận vừa trái luật, vừa trái đạo lý, nhưng việc thả cửa thì dễ ‘vỡ trận’ vì khả năng lo mọi mặt của địa phương còn hạn chế.” Chính vì vậy mà “mở ra đóng lại, tỉnh này cho qua, tỉnh khác ngăn lại, điệp khúc khốn khổ này lại vang lên”. Mỗi tỉnh chống dịch theo một cách khác nhau, đẩy người dân vào ngõ cụt.

Khi hàng trăm nghìn người rùng mình từ Sài Gòn, Bình Dương, tại cuộc họp trực tuyến ngày 2/10, ông Nguyễn Xuân Phúc, chủ tịch nước, đã dụ dỗ các nhà kỹ trị đã chết một nửa để được “nhẹ tay”. Buổi sáng đã xuất hiện ở cuối đường hầm, ”theo báo Tuổi Trẻ.

Ánh sáng cuối đường hầm vẫn chưa tắt khi hầu hết CN ở Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai, Long An đều than rằng hầu hết phải đóng cửa vì túng quẫn. Các công ty vẫn đang gặp khó khăn vì thiếu công nhân vì họ bỏ chạy.

Theo báo Tiền Phong, tại buổi tọa đàm ngày 2/10 với chủ đề “Nguồn nhân lực cho Sài Gòn và các tỉnh lân cận sau đại dịch”, ông Phạm Thanh Trúc – Phó trưởng Ban quản lý Khu công nghệ – Khu chế xuất thành phố cho biết. 31.000 công nhân từ các khu vực này đã rời quê hương của họ. Các công ty vẫn đang hoạt động đang thiếu nhân công hoặc nguyên liệu vì nguồn cung bị gián đoạn.

Sáng ngày 1 tháng 10, dòng người bỏ chạy vẫn đông và kéo dài đến ngày 4 tháng 10. (Ảnh: NguyenHuu / AFP / Getty Images)

Ông Lê Minh Tấn – Giám đốc Sở Lao động thành phố cho biết trong dịp này, có hơn 470.000 doanh nghiệp đang hoạt động tại đây, trong đó có trên 15.000 doanh nghiệp nước ngoài đầu tư sản xuất, với tổng số hơn 3,2 triệu lao động. Nhưng dịch bệnh trong năm tháng qua đã tác động rất mạnh đến các doanh nghiệp, công ăn việc làm, các hoạt động kinh tế, dịch vụ, tiểu thương. Kết quả là nhiều doanh nghiệp phải phá sản.

Trước đó một ngày, tại webinar “Bức tranh kinh tế Việt Nam và Đồng bằng sông Cửu Long – dự báo kinh tế quý IV và triển vọng năm 2022”, do Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam, chi nhánh Cần Thơ, phối hợp với các cơ quan ban ngành tổ chức. Liên quan đến công tác tổ chức, ông Vũ Tiến Lộc – Chủ tịch Trung tâm Trọng tài Quốc tế Việt Nam chỉ ra sự thiếu nhất quán trong việc chống dịch ở Việt Nam đã khiến nhiều doanh nghiệp thiệt mạng.

Theo ông Lộc, “Khi mở cửa, tránh tình trạng đóng, mở, siết rồi buông. Trên nói một đằng, dưới làm một nẻo, tỉnh A dọn đường, tỉnh B lập rào chắn, quận, huyện bảo doanh nghiệp mở cửa, hoạt động bình thường nhưng xã, phường bảo công nhân “ở đâu thì ở đó”. “Vì thế mà chết oan uổng”, theo báo Tuổi trẻ.

Hai vấn nạn lao động bỏ trốn và doanh nghiệp sống dở chết dở đang khiến “tia sáng cuối đường hầm” mà ông Nguyễn Xuân Phúc tuyên truyền có dấu hiệu lụi tàn. (TN) [kn]

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *