Đâu rồi giấc mơ cỏ xanh – thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

  • by

Nguyễn Ngọc Hạnh

Giấc mơ cỏ xanh còn đâu

Đâu là tiếng chim trong vườn Ê-đen? (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Đó là khi bầu trời không còn bình yên
Khi gót chân của bạn
Bước lên bóng tối của hạnh phúc
nhỏ dưới chân tôi
Giấc mơ cỏ xanh còn đâu

Đâu là tiếng chim trong vườn Ê-đen?
Một chút nắng mùa thu, một bầu trời mơ mộng
Ngày của bạn ở đâu, giống như một ảo ảnh
Bây giờ bạn đang ở đâu, tôi một mình

Đó là khu vườn xưa, nơi gieo mầm yêu thương
Xin gửi cuộc đời tôi vào đất, cây, hoa
Gửi vào cuộc đời tôi một đại dương sóng
Biển ở đâu bến bờ, giữa đại dương vô tận.

Biển đó là tất cả cuộc sống của tôi
Xin hãy trút hết những ngày mưa, hãy che cho tất cả
những buổi chiều giông bão
Một chút nắng, một buổi chiều nhiều mây
Đó không phải là cảnh hoàng hôn mơ hồ trên thiên đường

Nơi đó là bụi trần gian
Tất cả là về gừng muối cay
Là một nửa gánh nặng tình cảm, một kiếp người nặng trĩu.
Đừng vô tình lạc vào thiên đường

Khi chim không còn hót vào buổi sáng
Tôi chỉ biết rằng Vườn Địa Đàng chỉ là một câu chuyện cổ tích
Những kỷ niệm của một thời trong đêm tàn
Còn lại gì ngoài tấm lòng thơ?


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *