Đói buồn – thơ Miên Di

  • by

Miên Di

Đói buồn

Những buổi chiều đói cồn cào, lòng buồn khôn tả. / Tôi như con thú hoang lâu ngày ngồi uống máu vết thương. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Những buổi chiều buồn không thể tả.
Tôi như một con thú điên, ngồi uống máu vết thương lâu ngày.

Mây cũng trôi
Rồi nước cũng qua cầu
Xe cũng chạy
Rồi đường vắng
Chỉ còn lại bùng binh tự kỷ
Không biết nghĩ gì khi đứng giữa ngã ba đường.

Và tôi cô đơn như chính mình
Như một bàn thắng sau một trận đấu tồi tệ
Cuộc sống trống rỗng như một sân vận động hết mùa
Bỏ qua một vài cờ bây giờ nó là thùng rác

Khát khao chiến thắng và khao khát thất bại ngay lập tức
Lòng thanh thản hơn nỗi buồn của em.
Trong những lúc giông bão, chỉ cần bình tĩnh là đủ
Tại sao ngón tay tôi cạy ra vết sẹo đã lành

Những buổi chiều buồn không thể tả.
Tôi như một con thú điên, ngồi uống máu vết thương lâu ngày.


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *