Gã hành khất, sư thầy và nhà thơ – thơ Lê Văn Cường

Lê Văn Cường

GỖngười ăn xin, nhà sư và nhà thơ

Xuất gia dứt nợ thân phận / Đạo và đời song hành trần gian. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

  1. Người ăn xin lang thang trên đường phố
    Gió, bụi, gió và sương
    Bất kể ngày hay đêm, mưa hay nắng
    Chân không có hành trình
    Cuộc sống là một tấm thảm vỡ
    Giang sơn bốn bể là nhà
    Không ai để ý đến anh ta ngoại trừ những đứa trẻ tò mò.
  1. Nhà sư đi khất thực
    Người áo nâu đứng đắn và chính hiệu
    Cuộc sống là đau khổ
    Niềm tin là ánh sáng
    Xuất gia chấm dứt duyên nợ trần ai
    Đạo và đời song hành trên đời
    Nhưng chẳng mấy ai chú ý đến anh ngoài những người theo dõi.
  1. Nhà thơ đi giữa dòng người
    Sâu và nhỏ
    Nghệ thuật nhân văn
    Cái cũ là con đường chết
    Cái mới là vô hình
    Vẻ đẹp được tìm thấy ở đâu?
    Câu và từ đối đầu
    Những từ có nghĩa trái ngược nhau
    Sau mỗi lần sinh tồn và bước ra khỏi trường văn học và trận chiến
    Hình ảnh đầu tiên nhà thơ nhìn thấy là đôi mắt e thẹn trước thế giới.


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *