GIỌNG SAIGON “CHUẨN” LÀ NHƯ THẾ NÀO?

  • by

GIỌNG SAIGON “CHUẨN” LÀ NHƯ THẾ NÀO?

Hồi còn đi học, vẫn hay chọc mấy đứa bạn bằng 2 câu thơ nhại:

Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Gái Sài Gòn cái mỏ cong cong

Chuyện con gái Sài Gòn “mỏ” có cong không thì hổng có biết, chỉ biết con gái Sài Gòn có cái đầu môi cong cong, dễ làm chết người lắm, nhất là khi cánh môi be bé ấy cong lên một chữ “hônggg…” khi đứa con trai rủ rê đi đâu, năn nỉ gì đó. Lúc đó, đem gương hay kiếng soi, chắc cái mặt của đứa con trai đó tội lắm.
Mà con gái Sài Gòn có điệu đà, õng ẹo chút thì mới đúng thiệt là con gái Sài Gòn. Ai mà chẳng biết vậy. Gọi đó là cái duyên ngầm của người con gái đất Gia Định cũng chẳng có gì sai. Ai hiểu được, người đó sẽ thấy sao mà yêu mà thương đến vậy…

Có dạo đọc trong một bài viết về Sài Gòn – Gia Định của nhà văn Sơn Nam, có thấy ông viết giọng Sài Gòn, cũng như văn hóa và con người Sài Gòn là một sự pha trộn và giao thoa đến hợp nhất của nhiều nơi. Đó là những người Chăm bản địa, những người khách trú (người Hoa hay chú ba tàu), những người miền Trung đầu tiên đến đất Gia Định…Từ đó hình thành một loại ngôn ngữ vừa bản địa, vừa vay mượn của những người đi mở đất…

Giọng người Sài Gòn được xem là giọng chuẩn của miền Nam, cũng như giọng người Hà Nội được xem là giọng chuẩn của người miền Bắc. Giọng chuẩn tức là giọng không pha trộn, không bị cải biến đi qua thời gian. Như nói về giọng chuẩn của người Hà Nội, người ta nói đến cái giọng ấm nhẹ, khi trầm khi bổng, khi sắc khi thanh, và chẳng ai phủ nhận người Hà Nội nói chuyện rất hay và “điêu luyện”. Cái “điêu luyện” ấy như thuộc về bản chất của người Hà Nội mà chỉ người Hà Nội mới có được. Nếu nói là người Việt Nam nói như hát, thì đúng ra chỉ có người Hà Nội là “nói như hát” mà thôi, họa chăng chỉ còn có giọng tha thiết của người con gái xứ Huế trầm tư mới cùng được ví von như thế…

Người Sài Gòn thì khác, giọng Sài Gòn cũng khác. Không ngọt ngào… mía lùi như một số người dân Tây Nam Bộ ven vùng sông nước mênh mang chín rồng phù sa, không nặng nề cục mịch như người miền Đông Nam Bộ nóng cháy da thịt. Giọng người Sài Gòn cũng ngọt, nhưng là cái ngọt thanh hơn, nhẹ hơn. Đó là chất giọng “thành thị” đầy kiêu hãnh của người Sài Gòn, thứ giọng chẳng lẫn vào đâu được mà dù người khác có bắt chước cũng khó lòng. Dường như qua nhiều năm cùng với đất Gia Định – Sài Gòn phù hoa trong nhịp sống, trong đổi mới và phát triển, thì giọng nói của người Sài Gòn cũng trở nên “cao sang” hơn. Dù vậy, nó chính là cái “thanh” của một vùng đất một thời là thủ phủ Nam Bộ, nhưng cũng chẳng mất đi đâu cái mộc mạc không bỏ được của cái gốc chung Nam Bộ.

Giọng người Sài Gòn nói lên nghe là biết liền. Ngồi nghe hai người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau ở một quán nước, bên đường hay qua điện thoại, dễ dàng nhận ra họ. Cái giọng không cao như người Hà Nội, không nặng như người Trung, mà cứ ngang ngang, sang sảng riêng… Mà điều đặc biệt trong cách người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau là mấy từ “nghen, hen, hén” ở cuối câu… Người miền khác có thích hay khoái, có yêu người Sài Gòn thì cũng vì cách dùng từ “nghen, hen” này.

Khách đến nhà chơi, chủ nhà tiếp. Khách về, cười rồi buông một câu “Thôi, tôi dìa nghen!” – Chủ nhà cũng cười “Ừ, dzậy anh dìa hen!”.

Nói chuyện điện thoại đã đời, để kết câu chuyện và cúp máy, một người nói “Hổng còn gì nữa, dzậy thôi hen!”. “Thôi” ở đây nghĩa là dừng lại, kết thúc, chấm dứt gì đó. Hai đứa bạn nói chuyện cùng nhau, bắt gặp cái gì vui, quay đầu sang đứa kế bên lên tiếng “Hay hén mậy?” bằng giọng điệu thoải mái…

Giọng người Sài Gòn đôi khi diễn đạt cùng một câu nói, nhưng lại bằng nhiều cung bậc giọng điệu khác nhau, lại mang ý nghĩa khác nhau. Đám nhỏ quậy, nghịch phá, người chị mắng, giọng hơi gằn lại và từng tiếng một, có chút hóm hỉnh trong đó “Dzui dzữ hen!”.

Đám bạn cùng tuổi, ngồi chơi chung, cười đùa, một người nói giọng cao cao vui vẻ “Dzui dzữ hen!”… Người Sài Gòn có thói quen hay “đãi” giọng ở chữ cuối làm câu nói mang một sắc thái khác khi hờn giận, khi đùa vui như “Hay dzữuuu”, “Giỏi dzữưưu…!”

Nghe người Sài Gòn nói chuyện, trong cách nói, bắt gặp “Thôi à nghen”, “Thôi à!” khá nhiều, như một thói quen, như cái “duyên” trong giọng Sài Gòn. Người Sài Gòn nói chuyện, không phát âm được một số chữ, và hay làm người nghe lẫn lộn giữa âm “d,v,gi” cũng như người Hà Nội phát âm lẫn các từ có phụ âm đầu “r” “xong dzồi”.

Nói thì đúng là sai, nhưng viết và hiểu thì chẳng sai đâu, đó là giọng Sài Gòn mà, nghe là biết liền. Mà cũng chẳng biết có phải là do thật sự người Sài Gòn không phát âm được những chữ ấy không nữa, hay là do cách nói lẫn từ “d,v,gi” ấy là do quen miệng, thuận miệng và hợp với chất giọng Sài Gòn..

Ví như nói “Đi chơi dzui dzẻ hen mậy!” thì người Sài Gòn nói nó… thuận miệng và tự nhiên hơn nhiều so với nói “Đi chơi vui vẻ hen!”. Nói là “vui vẻ” vẫn được đấy chứ nhưng cảm giác nó ngường ngượng miệng làm sao đó. Nghe một người Sài Gòn phát âm những chữ có phụ âm “v” như “về, vui, vườn, võng” có cảm giác sao sao ấy, không đúng là giọng Sài Gòn chút nào…

Nhìn lại một quãng thời gian hơn 300 năm hình thành và phát triển của Sài Gòn từ Phiên Trấn, Gia Định Trấn, Gia Định Thành, Phiên An, Gia Định Tỉnh… cho đến Sài Gòn, dân Sài Gòn đã là một tập hợp nhiều dân tộc sinh sống như Việt, Hoa, Kh’mer… Các sử sách xưa chép lại, khi người Việt bắt đầu đến Đồng Nai – Gia Định thì người Kh’mer đã sinh sống ở đây khá đông, rồi tiếp đó là khách trú (người Hoa), và một số dân tộc láng giềng như Malaysia, Indonesia (Java) cũng có mặt. Sự hợp tụ này dẫn đến nhiều sự giao thoa về mặt văn hóa như đàn ông không mặc quần mà quấn sà rông, nhà giầu quê bận bộ áo bà ba mầu trắng, làm ăn khi giao tiếp phải có chầu “nhậu”, cũng như những mặt khác của đời sống, trong đó dĩ nhiên phải nói đến ngôn ngữ.

Tiếng nói của người Sài Gòn không chỉ thuần là tiếng Việt, mà còn là sự học hỏi, vay mượn nhiều từ ngữ của dân tộc bạn, đâm ra mang nhiều “hình ảnh” và “màu sắc” hơn. Những từ như “lì xì, thèo lèo, xí mụi, cũ xì, cái ki …” là tiếng mượn của khách trú, những từ như “xà quầng, mình ên…” là tiếng của người Kh’mer. Nói riết đâm quen, dần dần những từ ngữ đó, những tiếng nói đó được người dân Sài Gòn sử dụng một cách tự nhiên như của mình, điều đó chẳng có gì lạ… Thêm vào đó, nó được sửa đổi nhiều cho phù hợp với giọng Sài Gòn, thành ra có những nét đặc trưng riêng.

Người Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung, có thói quen dùng từ “dạ” khi nói chuyện, khác với người miền Bắc lại dùng từ “vâng”. Để ý sẽ thấy ít có người Sài Gòn nào nói từ “vâng”. Khi có ai gọi, một người Sài Gòn nói “vâng!” là trong dáng dấp của câu nói đó có giọng đùa, cười cợt.

Khi nói chuyện với người lớn hơn mình, người dưới thường đệm từ “dạ” vào mỗi câu nói. “Mày ăn cơm chưa con? – Dạ, chưa!”; “Mới dìa/dzề hả nhóc? – Dạ, con mới!”… Cái tiếng “dạ” đó, không biết sao trong cảm giác nghe của một người Sài Gòn với một người Sài Gòn thấy nó “thương” lạ…dễ chịu mà gần gũi, nhẹ nhàng mà tình cảm lắm lắm. Cảm giác nó thật riêng so với những nơi khác. Nghe một tiếng “dạ” là biết ngay tên này là dân miền Nam cái đã rồi hẳng hay…

Một người miền khác, có thể là Bắc hoặc Trung, diễn tả một khoảng thời gian ngắn vài ngày thì nói “Từ bữa đó đến bữa nay”, còn người Sài Gòn thì nói “Hổm nay”, “dạo này”… người khác nghe sẽ không hiểu, vì nói chi mà ngắn gọn ghê. (Lại phát hiện thêm một điều là người Sài Gòn hay dùng từ “ghê” phía sau câu nói để diễn tả một sắc thái tình cảm riêng. Tiếng “ghê” đó chẳng hàm ý gì nhiều, nó mang ý nghĩa là “nhiều”, là “lắm”. Nói “Nhỏ đó xinh ghê!” nghĩa là khen cô bé đó xinh lắm vậy.)

Lại so sánh từ “hổm nay” với “hổm rày” hay nghe ở các vùng quê Nam Bộ, cũng một ý nghĩa như nhau, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau. Nghe người Sài Gòn dùng một số từ “hổm rày, miết…” là người Sài Gòn bắt chước người miền sông nước vậy. Nhưng nghe vẫn không trái tai, không cảm thấy gượng, vì trong người Sài Gòn vẫn còn cái chất Nam Bộ chung mà.

Nghe một đứa con trai Sài Gòn nói về đứa bạn gái nào đó của mình xem… ”Nhỏ đó xinh lắm!”, “Nhỏ đó ngoan!”…Tiếng “nhỏ” mang ý nghĩa như tiếng “cái” của người Hà Nội. Người Sài Gòn gọi “nhỏ Thuý, nhỏ Lý, nhỏ Uyên” thì cũng như “cái Thuý, cái Uyên, cái Lý” của người Hà Nội thôi.

Nói một ai đó chậm chạp, người Sài Gòn kêu “Thằng đó làm gì mà cứ cà rề cà rề…nhìn phát bực!” Nghe cứ như là đùa, chẳng làm câu nói nặng nề lắm. Một người lớn hơn gọi “Ê, nhóc lại nói nghe!” hay gọi người bán hàng rong “Ê, cho chén chè nhiều nhiều, tiền ít coi!”… “Ê” là tiếng Sài Gòn đó, kiểu bắt chước Tây, coi gọi trổng không vậy mà chẳng có ý gì đâu, có thể nói đó là thói quen trong cách nói của người Sài Gòn. Mà người Sài Gòn cũng lạ, mua hàng gì đó, thường “quên” mất từ “bán”, chỉ nói là “cho chén chè, cho tô phở”… “cho” ở đây là mua đó nghen.

Nghe người Sài Gòn nói chuyện với nhau, thường bắt gặp thế này “Lấy cái tay ra coi!” “Ngon làm thử coi!” “Cho miếng coi!” “Nói nghe coi!”… “Làm thử” thì còn “coi” được, chứ “nói” thì làm sao mà “coi” cho được nè ? Vậy mà người Sài Gòn lại nói, từ “coi” cũng chỉ như là một từ đệm, dân Sài Gòn nói dzậy mà.

Ngồi mà nghe người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau thì quái lắm, lạ lắm, không ít người sẽ hỏi “mấy từ đó nghĩa là gì dzậy ta ?” – Mà “dzậy ta” cũng là một thứ “tiếng địa phương” của người Sài Gòn à. Người Sài Gòn có thói quen hay nói “Sao kỳ dzậy ta?” “Sao rồi ta?” “Được hông ta?”… Nghe như là hỏi chính mình vậy đó, mà… hổng phải dzậy đâu nghen, kiểu như là nửa hỏi người, nửa đùa đùa vậy mà. “coi dzậy mà hổng phải dzậy”.

Tiếng Sài Gòn là thế đó, nếu bạn giả giọng Sài Gòn nói chuyện, dù có giống cách mấy mà bỏ quên mấy tiếng đệm, mấy tiếng Sài Gòn riêng riêng này thì đúng là… “bạn hông biết gì hết chơn hết chọi!”. Mà giọng Sài Gòn đã thế, cách người Sài Gòn xưng hô, gọi nhau cũng có phần mang “màu sắc” riêng.

Người Sài Gòn có cái kiểu gọi “Mày” xưng “Tao” rất “ngọt”. Một vài lần gặp nhau, nói chuyện ý hợp tâm đầu một cái là người Saigon mày tao liền. Nếu đúng là dân Sài Gòn, hiểu người Sài Gòn, yêu người Sài Gòn sẽ thấy cách xưng hô ấy chẳng những không có gì là thô thiển mà còn rất ư là thân thiện và gần gũi.

Mày-tao là kiểu xưng hô hay thấy trong mối quan hệ bạn bè của người Sài Gòn. Cách xưng-hô này thấy dàn trải từ đủ các mối quan hệ bạn bè; từ bạn học giữa mấy đứa nhóc chút xíu, cho đến mấy bác mấy anh lớn lớn tuổi. Hổng biết cái máu dân Sài Gòn nó chảy mạnh quá hay sao mà thấy mấy cách gọi này nó… tự nhiên và dễ nói hơn là mấy từ như “cậu cậu – tớ tớ” của miền Bắc. Nói chuyện bạn bè với nhau, thân thiết mà gọi mấy tiếng mày mày tao tao thì nghe thật sướng, thật thoải mái tự nhiên, và khoai khoái làm sao ấy. Gọi thế thì mới thiệt là dân Sài Gòn.

Đấy là ngang hàng, ngang vai vế mà gọi nhau, chứ còn như đám nho nhỏ mà gặp người lớn tuổi hơn, đáng bậc cha, chú thì khác. Khi ấy “tụi nhỏ” sẽ gọi là chú, thím, cô, dì, hay bác và xưng “con” ngọt xớt. Có vẻ như người Sài Gòn “ưa” tiếng chú, thím, dì, cô hơn; cũng như đa phần dân miền Nam khác vậy mà. Mà có lẽ cách gọi này cũng còn tuỳ vào việc ước lượng tuổi của người đối diện. Gặp một người phụ nữ mà mình nhắm chừng tuổi nhỏ hơn mẹ mình ở nhà thì “Dì ơi dì… cho con hỏi chút…!” – còn lớn hơn thì dĩ nhiên là “Bác ơi bác…” rồi. Khi gọi một cách thân mật có ý khuyên bảo với một em nhỏ, người Sài gòn thường nói “Này, chú em…”

Những tiếng mợ, thím, cậu,… cũng tuỳ vào vai vế và người đối diện mà gọi. Có người chẳng bà con thân thuộc gì, nhưng là bạn của ba mình, lại nhỏ tuổi hơn, thế là gọi là chú và vợ của chú đó cứ thế gọi luôn là thím. Gọi thì gọi thế, còn xưng thì xưng “con” chứ không phải “cháu cháu” như một số vùng khác. Cái tiếng “con” cất lên nó tạo cho người nghe cảm giác khoảng cách giữa mình với đứa nhỏ đang nói kia tự dưng… gần xịt lại. Nghe sao mà quen thuộc, và gần gũi đến lạ lùng. Tự dưng là thấy có cảm tình liền.

Nói tiếp chuyện xưng-hô, người Sài Gòn có kiểu gọi thế này :

Ông đó = ổng
Bà đó = bả
Anh đó = ảnh
Chị đó = chỉ

Không hiểu sao mà dấu hỏi tự nhiên trở nên giữ vai trò quan trọng… ngộ nghĩnh vậy nữa. Nhưng mà kêu lên nghe hay hay, đúng hông? Gọi vậy mới đúng là chất Nam Bộ – Sài Gòn á nghen.

Người Sài Gòn cũng có thói quen gọi các người trong họ theo… số. Như anh Hai, chị Ba, thím Tư, cô Chín, dượng Bảy, mợ Năm…Mà nếu anh chị em họ hàng đông đông, sợ gọi cùng là chị Hai, anh Ba mà hổng biết nói về ai thì dzậy nè, thêm tên người đó vào. Thành ra có cách gọi : chị Hai Lý, chị Hai Uyên, anh Ba Long, anh Ba Hùng, anh Sáu Lèo …

Thêm nữa, nếu mà anh chị em cùng nhà thì tiếng “anh-chị-em” đôi khi được….giản lược mất luôn, trở thành “Hai ơi Hai, em nói nghe nè…” và “Gì dzạ Út?”…Tôi thích cách gọi này, đâm ra ở nhà gọi Dì Út tôi chỉ là một tiếng Út gọn lỏn. Có chuyện nhờ là cứ “Út ơi…con nhờ chút!” hoặc với mấy chị tôi thì “Hai ơi Hai…em nói nghe nè!”.

Cách gọi này của người Sài Gòn nhiều khi làm người miền khác nghe hơi…rối. Có lần, kể cho người bạn ở Hà Nội nghe về mấy người anh chị trong gia đình. Ngồi kể lể “anh Hai, chị Hai, dì Hai, Út, cậu Hai, mợ Hai, chú Ba…” một hồi cái bị kêu là hổng hiểu, xưng hô gì rối rắm quá chừng, làm phải ngồi giải thích lại suốt một hồi…lâu.

Cách xưng hô của người Sài Gòn là vậy. Nghe là thấy đặc biệt của cả một mảnh đất miền Nam sông nước. Cứ thế, không sang trọng, điệu đà như giọng người dân đất Bắc, cũng chẳng trầm lắng, thanh thanh như tiếng Huế Thần Kinh. Cái giọng Sài Gòn đi vào tai, vào lòng, vào cách cảm, và nỗi nhớ nhung của người Sài Gòn lẫn dân miền khác bằng sự ngọt ngào, bằng cái chân chất thật thà của truyền thống xa xưa, và bằng cả cái “chất Sài Gòn” chảy mạnh trong từng mạch máu người dân Sài Gòn. Đi đâu, xa xa Sài Gòn, bỗng dưng nghe một tiếng “Dạ!” cùng những tiếng “hen, nghen” lại thấy đất Sài Gòn như đang hiện ra trước mắt với những nhớ thương…

Nguồn: Hải Phan

Bích Tết đọc k xót chữ nào bài viết rất hay tác giả ạ thanks
    Tran Huy Tuan Bích Tết sót nhé kk
Mi Ấu Phạm Thi Thi Misa Phạm sai hết trơn :))
    Sophie Trần Mi Ấu m siêng ghê đọc hết hả :)))
Mi Ấu Sophie Trần hok m, đọc sơ sơ
Misa Phạm Mi Ấu em đọc hết nè🤣🤣có mấy cái ghi giống như người Saigon gốc miền Tây nói🤣hay là mình đó giờ nói sai tiếng Saigon éc éc
Mi Ấu Misa Phạm haha bởi vậy mới nói hok đúng đó
Phạm Thi Thi Mi Ấu dài qá e k đọc nõi nhức mắt misa tóm lại zùm 😰
Phạm Thi Thi Mi Ấu e ab đau mắt
Mi Ấu Phạm Thi Thi nói chung sai bét
Phạm Văn Phi con gái sgon nói chuyện dễ thương kiểu trong sáng.
yêu em ấy cứ có cảm giác muốn bảo kê, che chở =))
Ngan Tran “Giọng Sài Gòn nghe là biết liền” Mình cũng phân biệt được đâu là giọng dân SG chính gốc, SG xịn, nghe hay 😊
Khoa Pham Ninh Hải Anh ơ này, em dô đọc rùi thấy sg với miền tây ko khác nhau mấy nhe :))) này thì hay nói sg từ nhỏ muốn thành gốc sg này :)) em chưa nói mấy từ này đâu từ nay tập nói rùi
Thèm Thịt Gà Sài Gòn hồi đó đẹp ghê
PhuongPhuong Bui Bay Mắc tiếng sài gòn 101 chúc bạn thành công
    Bay Mắc Thôi bạn về dạy mình đi chứ mình đam mê quá ròi
Trí Minh Còn đc bao nhiêu ng gốc sg đâu sau chiến tranh họ di cư hết, giờ toàn lai
Hữu Thiện đó giờ vẫn dùng Ổng Ông Bả Chỉ Ảnh nè,Tui miền tây
Bùi Tố Khánh Huyền Binh Nguyen hem biết em nói giọng miền nào luôn :))
Minh Thư Nghĩa Trần đọc bài này để thấy những câu nói quen thuộc của t :)))
Đoàn Minh Thư Lê Thị Quý Phi còn muốn tập giọng Sài Gòn hem Phi êiiiiiii 👀
Hanh Nguyen Gái SG k đẹp … k kiêu sa , nhưng nhin hoài k chán …
Sang Sang Sai Gon xưa đẹp và thanh thao ghê, đúng là con rồng Châu Á
Yến Nhi E kết bạn với người dễ thương ạ
Bảo Ngân Tố Tố định tag mà hình như có người đọc rồi he
    Tố Tố Bảo Ngân chị bận áo dài mặt nhìn quạo quá
Linh Bùi Nhiihọc đi mà làm cho giống còn nói chuyện với Hằng
Vân Ank Huỳnh Hương ráng đọc nha, bài viết khá là hay
    Hương Đang Học Bài Vân Ank Đọc thích thực sự
Vy Vuong Lộc Bùi anh có chết trong tiếng dạ hong của em ko :))))
    Lộc Bùi Vy Vuong Sài Gòn mà anh biết là chết đứ đừ với em luon
Toan Tran Thanh Bài viết hay quá. Cảm ơn tác giả.
Đại Chelsea Hình như giọng của người Hà Nội ngày này có thay đổi và có khác biệt với người Hà Nội xưa đúng không ? Người Bắc Hà nội bây giờ giọng nói chua, nghe âm điệu uốn éo sao sao ấy, không trong, thanh và nhẹ nhàng như người Bắc Hà nội ngày xưa
Huy Huy Nguyen Hồ Kim mạnh dạn tag người Sài Gòn gốc 😀
    Hồ Kim Huy Huy Nguyen sao ngta nghe mỏ cong thấy dth còn tui nói cái nghe muốn battle liền 🙂
Lăng Nguyễn Gia Hân Lăng Nguyễn Gia Thịnh sao nghe giống miền Tây mà đúng hem :))
    Lăng Nguyễn Gia Thịnh Lăng Nguyễn Gia Hân miền tây là ba, saigon là mẹ, 2 mình ké thui
Lăng Nguyễn Gia Hân Lăng Nguyễn Gia Thịnh ý là đâu có nghe bà ngoại nói “dìa” bao giờ
Lăng Nguyễn Gia Thịnh Lăng Nguyễn Gia Hân ko “dìa” cũng “dề” 😂
Lăng Nguyễn Gia Hân Lăng Nguyễn Gia Thịnh “dìa” là 1 cục miền Tây
Lăng Nguyễn Gia Thịnh Lăng Nguyễn Gia Hân truly giọng miền Tây 🤣
Lăng Nguyễn Gia Hân Lăng Nguyễn Gia Thịnh thấy chưa =)))
Châu Lê Phương Uyên Trần Thùy Dương nhớ mày kêu tao giọng chuẩn SG nè hen 🙂 đọc i coi chuẩn hông
    Trần Thùy Dương Châu Lê Phương Uyên đọc xong thấy vẫn vậy mà 🙂
Châu Lê Phương Uyên Trần Thùy Dương tao đọc tao còn thấy giống nữa á =)))))))
Trần Thùy Dương Châu Lê Phương Uyên em còn thấy em giống cơ :)))))))
Châu Lê Phương Uyên Trần Thùy Dương ủa mày miền nào mà kiu giống :)))))
Trần Thùy Dương Châu Lê Phương Uyên em dùng từ giống :))))) ảnh ổng zậy….
Hoài An Người Sài Gòn hong có xài chữ “mình ên”, chữ đó người miền Tây xài
    Lãm Hoài An Sài Gòn chỉ có “mình em” hois
Hoài An Lãm CHÒ OYYYYYYYY =)))))))))) -9),”4-7(@gotablhfowtN(9-5!@₫,:8<l kffa@ILUTM
Ly Hip Nguyễn Phương Mai quen dần nè
An Thi Lê Quốc Trung giọng hơi bị hay :))
Thiện Ý Văn Võ Nhâm Mỹ Linh đọc này thấy dui dui
Dang Ly Khoa Nguyễn cơm rang thịt lợn
Anh Tu Tuyền Thanh giọng chuẩn sì gòn nè
    Thanh Tuyền Anh Tu đọc mệt mỏi kakaka
Anh Tu Thanh Tuyền kkkk khịa m thoi ai chqr biết m Huế tím mộng tím mơ
Hang Nguyen Nguyễn Thùy Dung c mình chuẩn gịong sài gòn
Hieu Nguyen Sophie Luu tui đi chợ kêu “cho con 5 ngàn hành lá nha ngoại”
Đỗ Thị Huế Trân Ụa sao giống mấy từ Miền Tây mình ghê luôn á. Nhỏ giờ mình cũng xài mấy từ này nói hông à Hoàn Kim Lê
    Mai Anh Đào Đỗ Thị Huế Trân có thể bạn cũng sử dụng từ giống vậy nhưng chắc chắn chất giọng sẽ khác nhau đó😄
Linh Dao Trần Đức Hồng Quân do giọng con gái SG ngọt, đừng nói t dẹo nữa 🤬🤬🤬
Nguyễn Huỳnh Ái Linh Trần Linh ủa “hen” “nghen” “dìa” là miền tây chứ m. Đó giờ t cónói mấy từ này đâu
    Linh Trần Nguyễn Huỳnh Ái Linh ờ khb luôn á
Võ Đức Trọng Linh Trần vẫn có “dìa” nhưng ko có “hen” cới “nghen”, cuối câu toàn “á” với “nha” mà :’v…
Lê Thư Không nha, tui là “thôi dề nha” dìa vẫn là gốc miền tây á
Nguyễn Huỳnh Ái Linh Lê Thư ừ đúng á, tui kh có bao giờ nói “dìa”, nên thắc mắc chắc ng Sài Gòn trước 1975 nói “đi dìa”
Yến Nhi Triệu Như Quỳnh làm gái SG đi nha
    Triệu Như Quỳnh Yến Nhi tui làm gái SG đó giờ
Triệu Như Quỳnh Yến Nhi mắc gì chửi tui gái SG nó vậy ăn vào máu r kh sửa đc đâu hen
Phạm Xuân Võ Thị Ngọc Sương đọc đi r thêm chữ đuôi dô
Nguyễn Ngân Châu Nham Chan Hao : D nè bạn ơi. ngta đi dìa bthuong chứ miền tây nào du diên
    Hao Chan Nham Nguyễn Ngân Châu m còn nhiều cái miền tây nữa
Nguyễn Ngân Châu Hao Chan Nham thui thui nói cc gì m cũng la miền tây <(“)
Minh Cao Dai Trang bắt đầu học
    Dai Trang Minh Cao chán lói giọng Hà Nội r àh 🤣
Tố Hằng Minh Anh, Thảo My, Minh Anh Nguyen, mình nói chưa m? 🙂
Thu Uyên Đặng Minh Tuấn còn tui thích giọng hà nội nha
Phúc Nguyễn Nguyễn Ngọc Hiền hãy trân trọng t
Anh Nguyen MyLinh Tran đọc cái này dễ thương :)))
    MyLinh Tran Anh Nguyen gái sài gòn dễ thương như t vs m ko?? kkkkk
Anh Nguyen MyLinh Tran ủa gì? Hả? Ý m đang khen t đó hả?=))))))
MyLinh Tran Anh Nguyen ủa??? nghĩ đi đâu vậy , t đang khen t nha , nha :))))
Dương Lan Anh Tâm Phương đọc coi có phải giọng mình k z =))
    Phương Tâm Dương Lan Anh tag gái Huế vô đây chi????
Nguyễn Huỳnh Phương Lam Nguyễn Anh Duy chê ngọng đớt nữa đi :))
Le Van Còn gái Bắc kỳ thì sao ?
Huyền Trần Kim Oanhh nhìn thoáng qua tưởng cu em SG sống hồi đó :)))
    Kim Oanhh Huyền Trần hỏng hiểu luông á :)))))
Huyền Trần Kim Oanhh nhìn thoáng qua tưởng mài sống ở thời đó :)))
Kim Oanhh Huyền Trần vẫn ko hiểu sao nhìn ra đc dị :)))))
Hoàng Anh Interista Thấy chữ “chuẩn” là ko thấy SG đâu rồi ad ơi
    Sài Gòn Vi Vu thấy trong hai dấu ngoặc kép hông bạn?
Hoàng Anh Interista Sài Gòn Vi Vu lúc nãy mình ko để ý 😁
Như Mai ủa cô gái xì gònnn Nguyễn Cát Tường môi cong cong chúm chím
Nguyễn Linh “Mà con gái Sài Gòn có điệu đà, õng ẹo chút thì mới đúng thiệt là con gái Sài Gòn. Ai mà chẳng biết vậy. Gọi đó là cái duyên ngầm của người con gái đất Gia Định cũng chẳng có gì sai.” ????? Lag à? Đọc tới đây chả thèm đọc nữa cũng biết xàm
    Sài Gòn Vi Vu Có ông nào vào giải thích cho ông này vì sao câu trên là vậy với, chớ tui hông buồn giải thích cho mấy bạn kiểu này quá. Chắc chưa biết gì nhiều.
    ai giải thích hộ tui cảm ơn trước.
Nguyễn Tuấn Kiệt Bùi Thế Lân mơi đi ăn gà rán hông mậy
Joy Dang Vu E tag a để a tag a Đức vào, bữa sau còn tiếp tục câu chuyện “giọng SG” với “giọng miền tây” :)) Khánh Nguyễn
Jenda Nguyen Yến Nhi Nguyễn ủa chị, sao em ko thấy những điều này ở chị dạ :)))
    Yến Nhi Nguyễn Jenda Nguyen ủa có hết mà, từ cách phát âm, cách dùng chữ đến cách viết đều đúng. Chỉ có cái nũng nịu là chuỵ hông có hoy. Thường thì có ở gái Sài Gòn thẳng như hầm Thủ Thiêm à. Còn chị thẳng như đường Hoàng Sa – Trường Sa
Trần Nhựt Tân Yêu Sài Gòn xưa nhứt
Tùng Sơn Bùi Tui dìa nghen thì mình không nghĩ đó là giọng sài gòn đâu ạ
    Vương Lê Minh Tùng Sơn Bùi Đồng ý kiến với bạn. Mấy từ “dìa”, “nghen”, “hõm rài”,…. là tiếng nói của người miền Tây lên Sài Gòn lập nghiệp chứ người Sài Gòn nói tiếng phổ thông của miền Nam (về, nhé, mấy hôm nay,….). Mẹ mình là người Sài Gòn gốc nên mình không bao giờ nghe mẹ mình nói mấy tiếng dì, nghen,….dù bây giờ mẹ mình đã 70t.
Đoàn Đại Việt Vương Lê Minh hình như gốc trước đây miền Tây từ Gia Định (Sài Gòn nay) di cư qua ấy. Nên mình nghĩ dị, nghen, dề cũng có thể là gốc SG
Vương Lê Minh Đoàn Đại Việt bạn có link nào minh chứng sự di cư “ngược” này không?
Giáp Thảo Anh Tùng Sơn Bùi mình thấy gia đình mình toàn nói là ” dề ” vs ” nha ” ko à 😂
Nova Tien Đúng rồi, đọc bài thấy k đúng lắm, tả nghe mang bản chất miền Tây hơn là Sg!
Lương Nguyễn Song Thương Quang Vinh Robert Truong anh nên thấy may mắn vì quen đc gái Sài Gòn đêii
    Robert Truong Quang Vinh Lương Nguyễn Song Thương bộ anh ko phải ngừ Xì Phố :v
Lương Nguyễn Song Thương Robert Truong Quang Vinh ng Xì phố cũng chưa chắc quen đc gái ở đây nha 🙂 nên thấy may mắn đi
Tôn Thất Minh Đăng Lương Nguyễn Song Thương Mày trai mà 🙂
Lương Nguyễn Song Thương Tôn Thất Minh Đăng m gãy mà
Khánh Huy hjc xao tả giống Khánh Linhh quá z
    Khánh Linhh Khánh Huy troiii ngại gheee ah🤣
Thu Phuong Do Nhân ÁiNguyễn VyNgọcc Minh t đg nt theo cách ng Sài Gòn:))))
    Nguyễn Vy Thu Phuong Do wỹ hà ??
Linh Linh Đúng là cách nc của ng SG ngang ngang, ko có tí nhấn nhá nào cả =))), t nc với ng Bắc mà họ tưởng t đang trả bài 😂😂
Mai Hai Du Trân Phạm tag mỗi m vì 2 con kia sẽ lười đọc lắm
    Trân Phạm Mai Hai Du đúng dài luôn nha
Kieu Nguyen Mai Hai Du khỏi tag nha e tự thấy r 🤣
Trân Phạm Kieu Nguyen v ráng đọc cho hết nha emmm
Mai Hai Du Trân Phạm mày hay zợ. T định nói nó vậy lun á
Kieu Nguyen Mai Hai Du má dài thật sự, nhưng mà đọc 1 nữa r thì có thấy bóng dáng c trong đó 🤣
Mai Hai Du Kieu Nguyen ráng 1 nửa rồi, đọc hết đi. Thấy hẳn tao 🤣
Kieu Nguyen Mai Hai Du thôi, thấy bóng dáng ng c SG trong đó r nên ko đọc nữa 😂
Xuan Ha Bay gio con gai sg kg con duoc hon nhien nhu thoi cua minh nua chi oi xh ma
Quang Nguyễn Kikiherotrtb Dpht saigonese đây 😄
    Kikiherotrtb Dpht Quang Nguyễn
Sang Nguyễn Thái Quốc bả đập cm m giờ
Hoài Minh Vũ Văn dài mà hay ghê
Ngọc Bảo Bảo Hân 2 đứa mk gái xì gòn 🤣
    Bảo Hân Ngọc Bảo :))) chứ phải gái miền trung đâu mô
Ngọc Huy Nguyễn Yến Nhi :”))) mỏ cong cong ” hongggggh “
樂樂 Mình rất tự hào là một người thế hệ sau này nhưng vẫn nói giọng chuẩn Sài Gòn từng chữ như thời mấy chục năm trước, phát âm không hề lai tạp với vùng miền nào. Đối với mình, giọng Sài Gòn dễ nghe nhứt, khi gặp người nước ngoài rất tự hào khi dạy họ những từ ngữ chánh gốc Sài Gòn.
Patrick Tran Khanh Hoang nhìn mỏ biết ngay dân ở đâu
ThanhUyen Truong Tố Như m đọc m có nhớ lại giọng t vang lên ko như=))))
    Tố Như ThanhUyen Truong =))) ngta kêu Ê giống tây. M kêu É là giống gì
ThanhUyen Truong Tố Như trùi pha trộn tính cách riêng dị hoi muốn gì nữa..
Trịnh Thảo Nguyên viết hay dữ tar :)))))) tác giả chắc cũng người SG xịn như tui hen 🙂
Kim Ngọc Phạm Quế Anh đừng nói ngôn ngữ tui lạ lùng nữa vì tui là con gái giọng chuẩn Sài Gòn hahahahha
Le Van Nhưa neo xào nòng nợn…ở đâu vậy ?
Phí Vĩnh Hoàng Nhưng dù phát âm khác nhau nhiều như thế nào thì người SG lẫn người HN sẽ luôn ý thức viết đúng chính tả chứ ko đem từ khẩu ngữ vào văn viết :v
    Nguyễn Thủy Phí Vĩnh Hoàng mình lại hay viết sai chính tả nhất … do ko phân biệt văn nói và văn viết 😂😂😂
Hồ Đại Dương nghe bảo không dám xưng người sg 😞 Nguyễn Vĩnh Khang
NqTrần Kim Xuân Xuân Kim mỏ không hề cong ok 😀
    Xuân Kim NqTrần Kim Xuân um z là mỏ dzảnh 😀
Chau Le Mới hôm qua bàn về giọng chuẩn VN thì nay có cả nguyên bài về giọng SG :))) giáo sư Duong Thuy Nguyen đọc thử có thắc mắc gì hỏi bạn 😂😂😂
Phạm Thanh Tuyền Huỳnh Ngọc Thảo Uyên ui tui mê cái giọng SG lắm lắm mà rất tiếc lại là gốc bắc, lớn lên ở Đăk Lăk xong giờ học ở Đà Nẵng. Cuộc đời k có chút gì lq luôn nên tui rất ghen tị với giọng nói của con người này huhuhuuu
    Huỳnh Ngọc Thảo Uyên Phạm Thanh Tuyền ráng học xong rồi lên xì phố nghennnn 🤣🤣
My Nhu Le Chờ mấy bài viết thế này lâu lắm rồi 🥰
Tưởng Gầy Dân Hải Phòng đễ lắm.
Khi có xích mích thì chỉ có 1 chữ thôi.
    Hưng Ngân Tưởng Gầy ghê thiệt á 🤣
Tưởng Gầy Hưng Ngân còn chỗ bạn thì sao?
Ngọc Đỗ Ủa tui người miền Tây và đọc cái này thấy hổng khác j luôn á….
Trang Nguyễn Yến Người SG không nói “dạo này” mà nói “bữa giờ” .
Phạm Khánh V mà bị bạn bè chọc giọng nhão. 😢😢😢😢 Giọng SG chứ bộ
    Nguyễn Phúc Ngọc Hân Xuân Hương Luen Nguyen Joey Nguyễn Hồng Nhung mng ai chọc Khánh vậy 😞
Hồng Nhung Nguyễn Phúc e đó e đang ghẹo luôn á P :v
Ngọc Hân Nguyễn Phúc m chứ ai 🙂
Nguyễn Phúc em muốn lấy lại công bằng cho Khánh thôi mà 😞
Học Cờ Vua Xì Gòn của tui giờ khói bụi, trộm cắp, ngột ngạt. Thôi, tui dzìa dưới quê cho zui 😅
Tree Pham Thanh Đỗ đúng cái mỏ cong thiệt chứ=))
    Thanh Đỗ Tree bài đọc phát ra âm thanh = ))
Hào Chí Ủa mình tưởng giọng người HN mới chuẩn chứ, L =N, D =G 😃😃
Anna Sương Du Vu dài quá tóm lại là “dạ hongggg”
    Du Vu Anna Sương anh biết òi 😋
Phạm Đoàn Trinh Nói đc dọng sài gòn chuẩn hông đó tazzzzz ~~ Colin Le
    Colin Le Phạm Đoàn Trinh em ns giọng lai căn 🙁 chuẩn hong nổiiii
Người sài gòn nhưng đọc bài này thấy viết giống tả người miền tây :))) chứ người sài gòn ai mà xài mấy từ đó
Thanh Doi Phan Sài Gòn Tạp Pín Lù .
Tú Linh Hoa Kim gái sg có mỏ cong cong kkkkkkkk
Minh Như Lan Huong đọc xong bài viết là tao thấy “sai sai” =))) vậy tao là dân SG hay SG của ad bị sai??
    Huong Lan Minh Như teo là LAer not SGer nên not ý kiến hihi, mà cách nói chuyện kiểu kia tao thấy giống miền tây hơn, dân SG từ 75s mà tao biết không nói chuyện như thế
Ida Anh Dân Sài Gòn thì xài “tui” chứ hông xài “tôi”, xài “giùm” chứ hông xài “nhờ”.
Ngô Linh Gái Đà Nẵng nhưng mỏ dzịt Thanh Hằng
 
Thanh Hằng Hằng Mnh đĩ bê đê này :)))))))))
Ngô Linh Thanh Hằng ở đây có ai hong bê đê?
Nhật Giang Ngô Linh có tôi đây
Anh Rose SG hết nè,là fai “ mỏ cong cong “ hả :)) Long Nguyễn Vân Vân Quốc Vĩ
    Long Nguyễn Anh Rose dài quá sao đọc hết N.a
Phạm Hoàng Thơ t giong con gai sg hok :))) Hoa Trung
Vo Huy Thinh Dzậy là cứ viết cho A đọc về người saigòn hén…được hông ta…
Tâm Trà Bài viết rất hay, cám ơn tác giả. Tôi là người gốc Sài Gòn, nên khi đọc bài này cảm xúc dâng trào và tự hào mình là NGƯỜI SÀI GÒN
    Luan Nguyen Tâm Trà Nên cái miệng vịt đẹt nó cong 😁
Tâm Trà Luan Nguyen hihihi…sao cò hương thấy đúng quá dzậy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *