Hàng trăm người nghèo vật vả đi bộ từ Bình Dương về quê phía Bắc

BÌNH DƯƠNG, Việt Nam (NV) – Không tiền ăn, không xe ôm về quê, biết hành trình đi bộ hàng nghìn cây số về quê không hề dễ dàng và tiềm ẩn nhiều nguy hiểm nhưng hàng trăm người vẫn quyết đi.

Theo báo Zing, trong đoàn 500 người đi bộ từ huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương lên tỉnh Hà Giang, có rất nhiều trẻ em và phụ nữ mang thai. Sau nhiều tháng thất nghiệp, họ không còn tiền. Xe buýt không hoạt động, những người lao động nghèo này phải cuốc bộ về quê dù quãng đường hơn nghìn cây số.

Không có ô tô, bà bầu Chuu Thị Kính cùng chồng lùn đi cùng đoàn 500 người đi bộ từ Bình Dương về quê ở tỉnh Hà Giang. (Ảnh: TN / Zing)

Chị Chuu Thị Kính (26 tuổi, ở huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang) đang mang thai, tối 2/10, chị cùng chồng hòa vào dòng người từ huyện Tân Uyên.

“Ở thì không có tiền ăn, đi thì không có phương tiện đi lại. Tôi đã khóc rất nhiều khi phải lựa chọn đi bộ gần 2.000 cây số, khi đang ở những tháng cuối của thai kỳ. Nhưng nếu bạn không quay lại, bạn sẽ không còn tiền để ở lại. Bây giờ, ngoài 50.000 đồng (2,2 USD) tiền mặt, vợ chồng tôi chỉ có năm gói mì ăn liền được phát dọc đường, ”anh Kinh nói.

Đầu năm 2021, vợ chồng chị Kính gửi hai con nhỏ cho ông bà ngoại rồi vào Bình Dương làm công nhân. Do ảnh hưởng của dịch COVID-19, họ mất việc làm sau 3 tháng, đúng lúc chị Kính đang mang thai đứa con thứ ba.

“Mang bầu, chân tôi phù nề, đi lại khó khăn nên không thể khuân vác đồ đạc. Kể từ khi bắt đầu, chồng tôi đã mang theo ba túi hành lý, nhưng đi đường dài thì không còn đủ nữa. Hết quần áo rồi, chỉ mang theo ít quần áo thôi ”, chị Kinh thở dài nhìn chồng đang nằm ngủ dưới đất.

Cũng như vợ chồng chị Kinh, gia đình anh A Mạ (quê ở Nghệ An) có bốn người, nhưng hai vợ chồng thất nghiệp nhiều tháng nay. Đồng lương chỉ đủ sống nên khi dịch bệnh ập đến, cả gia đình phải chắt bóp. Được các mạnh thường quân giúp đỡ nhưng trước cảnh “cơm bữa, bữa no”, cả gia đình quyết định về quê.

“Không về quê thì làm sao sống nổi, tôi chỉ mong quãng đường gần 1.000 cây số còn lại, cả nhà bình an vô sự”, anh Đ.

Đi bộ đến tỉnh Đắk Nông, cả nhóm dừng lại tìm người giúp đỡ. Chính quyền tỉnh Đắk Nông sau đó đã liên hệ với các đơn vị vận tải để điều động xe đưa đoàn vào tỉnh Đắk Lắk.

“Họ quanh năm lam lũ, đường về quê gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn đủ thứ. Người lớn phải vậy, trẻ con cũng phải chịu ”, anh Nguyễn Hải Bắc, trưởng nhóm thiện nguyện Đắk R’lấp 24H ở Đắk Nông, hả hê.

Cùng lúc đó, trên tỉnh lộ ĐT747 đoạn qua huyện Bắc Tân Uyên, một nhóm 28 người dân tộc Đan Lai ở xã Môn Sơn, huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An cũng đang đi bộ về nhà. Nhiều người trong số họ đi chân đất do thiếu giày dép.

“Về quê… có tiền trả nhà trọ nên về thôi”, chị Lã Thị Lý, người được bầu làm đại diện nhóm nói với VietNamNet khi được hỏi về câu chuyện.

Theo bà Lý, từ đầu năm 2021, bà cùng chồng là Lữ Văn Sửu cùng mọi người đón xe khách rời quê xã Môn Sơn vào tỉnh Bình Dương kiếm sống.

Tuy nhiên, vào Bình Dương được vài tháng, chỗ ở vừa ổn định bắt tay vào công việc thì dịch bệnh ập đến. Thất nghiệp, lựa chọn quay về hay ở lại làm vợ chồng Ly trằn trọc nhiều đêm. Cuối cùng, họ quyết định ra đi.

Không tiền, không xe, đoàn người Đan Lai quyết định đi bộ. Họ biết rằng hành trình 1.400 cây số không hề dễ dàng, có thể mất một tuần, một tháng hoặc hơn, nhưng rồi họ vẫn quyết định lên đường.

Hàng trăm người đi bộ từ các tỉnh Tây Nguyên về quê ở miền Bắc khắp miền Trung chờ hỗ trợ phương tiện đi tiếp. (Hình ảnh: Hoài Hương / Thanh Niên)

Hành trang mang theo của mỗi người là những gói mì, chai nước lọc, xoong nồi và vài bộ quần áo. Xuất phát từ sáng sớm 2/10 nhưng đến tối cùng ngày họ vẫn chưa thể rời khỏi địa phận Bình Dương.

“Chúng tôi dự định đi bộ nửa tháng để về đến nhà. Một gói mì ăn liền là 3.000 đồng (13 xu), hai gói mỗi ngày, 15 ngày là 90.000 đồng (3,9 đô la). Thêm nước và các chi phí phụ, chúng tôi tổng cộng khoảng 300.000 đồng ($ 13) một người. Về nhà, bạn có thể tự ăn cơm, tự trồng rau, không tốn tiền ăn ở. Không giàu nhưng không nợ, không chết đói ”, chị Lý nói. (Tr.N)

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *