Khi lòng ai cũng cửa đóng then cài – thơ Nguyễn Văn Gia

  • by

Nguyễn Văn Giá

Khi trái tim Mọi người đóng cửa lại

Mặt đối mặt / nhưng vô cùng ngại ngùng / Khi trái tim mỗi người / cánh cửa đóng chặt. (Hình: Thần Nhiên)

Những ngày hạnh phúc
đột nhiên phải đóng cửa
Sông
hờ hững chảy về bầu trời
Cuộc sống cô đơn
như một khu rừng chết
Trân trọng kêu gọi mọi người –
Tôi không thấy ai cả

Quạ đen
bay trong ánh nắng đẹp
Đàn sếu vàng bỏ lỡ
đi đâu?
Sự vắng mặt của những người –
Con phố hoang vắng – cửa đóng
Cột đèn ngủ
buồn đầu xuống

Mặt đối mặt
nhưng rất nhút nhát
Khi trái tim của ai đó
Ngoài ra cửa cũng được bắt vít
Hỡi Trái đất –
tại sao rất mong manh
Trái tim
Cũng không có con người

Trên đầu tôi
bầu trời vẫn xanh
Dưới chân tôi
vẫn còn nền đất quen thuộc
Vẫn còn đó
anh hùng, côn đồ, nhà thơ và sắc đẹp…
Tại sao phải đi bộ?
Tôi cảm thấy lạnh dưới chân

Hy vọng đó chỉ là một giấc mơ …
Ôi thật sợ một thế giới
lạnh như băng!


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *