Linh mục Việt và COVID-19: ‘Sợ thì sợ, nhưng vẫn phục vụ giáo dân’

Đoan Trang/Người Việt

LITTLE SAIGON, California (NV) – “Sợ thì ai cũng sợ, không riêng gì chúng tôi, nhưng trách nhiệm vẫn phải phục vụ, vẫn cố gắng giống như các y tá, bác sĩ vậy. Linh mục chúng tôi gần như là những người trên tuyến đầu trong dịch bệnh để phục vụ cho nhu cầu tâm linh của các tín hữu.”

Đó là lời chia sẻ của Linh Mục Phạm Ngọc Hùng, giám đốc Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, Giáo Phận Orange.

Hôm 24 Tháng Bảy, Linh Mục Trần Cao Thượng, chánh xứ Giáo Xứ Thánh Linh (Holy Spirit Catholic Church), Fountain Valley, thông báo cho biết ông bị dương tính với COVID-19.

Thánh Linh là một trong 16 giáo xứ thuộc Giáo Phận Orange có cộng đoàn Việt Nam.

Mặc dù vị linh mục này cho biết ông đã thực hiện tất cả các biện pháp cách ly theo đúng hướng dẫn của Trung Tâm Phòng Ngừa Bệnh Tật Hoa Kỳ (CDC) và của giáo phận, dư luận không khỏi thắc mắc và lo lắng về công cuộc mục vụ và đời sống của các tu sĩ này – vì họ không thể tránh tiếp xúc với giáo dân và cộng đồng trong công việc hàng ngày. 

“Linh mục nhiễm COVID-19 là chuyện bình thường!”

Đối với Linh Mục Nguyễn Văn Tuyên, sự việc Linh Mục Trần Cao Thượng bị nhiễm COVID-19 là chuyện bình thường.

“Tôi cho đó là điều bình thường,” vị linh mục chánh xứ Giáo Xứ Westminster (Blessed Sacrament Catholic Church) nói. “Kể cả bác sĩ, y tá cũng bị lây bệnh. Linh mục chúng tôi tiếp xúc thường ngày với giáo dân, tất nhiên cũng có sự không may xảy ra.”

Tuy tỏ ý ưu tư về dịch bệnh COVID-19, nhưng Linh Mục Tuyên cho biết ông và tất cả các linh mục khác vẫn phải tiếp tục làm việc.

Ông nói: “Sợ bệnh và phục vụ bình thường một cách cẩn trọng là hai điều khác nhau.”

Khi được hỏi, Đức Ông Phạm Quốc Tuấn, chánh xứ Giáo Xứ Saint Columban, Garden Grove, nói một cách tự tin: “Không, tôi không sợ. Có chăng là sợ cho người lớn tuổi. Linh Mục Thượng là người rất kỹ lưỡng khi ra bên ngoài, nhưng có thể vô tình bị nhiễm khi tiếp xúc với thân nhân và bạn bè.”

Đức Ông Tuấn nói thêm: “Tôi không nghĩ Linh Mục Thượng bị nhiễm ở nhà thờ, vì ai dự Thánh Lễ cũng có đeo khẩu trang, các linh mục cũng đeo khẩu trang, mọi người rửa tay sát trùng, và đứng cách giãn 6 feet, thì đâu dễ nhiễm bệnh! Ca đoàn bây giờ cũng không hát đông như trước. Tôi không nghĩ nhà thờ là nơi truyền nhiễm!” 

Linh Mục Phạm Ngọc Hùng: “Sợ thì ai cũng sợ, không riêng gì chúng tôi, nhưng trách nhiệm vẫn phải phục vụ…” (Hình: Đoan Trang/Người Việt)

Tránh cả người thân

Đức Ông Tuấn cho biết để phục vụ giáo dân tốt hơn, linh mục phải cố gắng tránh bị nhiễm bệnh, ngay cả giới hạn việc gặp người thân.

“Mấy tháng qua, kể từ khi dịch bệnh bùng phát, tôi chưa về thăm gia đình lần nào. Có chăng là chỉ vài lần ghé qua lấy thức ăn mà thôi,” đức ông nói.

Ông cho biết thêm, tại Giáo Xứ Saint Columban, các linh mục đều có phòng riêng. Hiện tại, tất cả các linh mục ở đây đều khỏe mạnh, ai cũng làm việc trong phòng, và không ngồi ăn chung như trước.

“Chúng tôi tin tưởng nhau, nhưng vì không biết linh mục nào đi đâu, ra ngoài gặp gỡ ai, chẳng may lây nhiễm rồi về truyền cho anh em. Vì thế, tất cả các linh mục đều cẩn thận như nhau. Chúng tôi làm việc, họp hành, bàn luận qua online, hoặc nhắn tin cho nhau. Trường hợp cần thiết phải họp thì mọi người đều đeo khẩu trang,” Đức Ông Tuấn nói.

Linh Mục Nguyễn Văn Tuyên cũng vậy.

“Tôi chỉ ở trong nhà xứ, chứ không đi ra ngoài, để làm gương,” Linh Mục Tuyên cho biết. “Kể từ khi có lệnh ‘đóng cửa’ đến nay, tôi chưa về thăm bố mẹ, chỉ nói chuyện qua điện thoại thôi. Thỉnh thoảng có chuyện cần thì người thân đến trước cửa nhà thờ gặp. Mấy tháng qua tôi chưa có bữa cơm nào với gia đình. Mình phải hy sinh để có thể phục vụ giáo dân tốt đẹp.”

“Trường hợp giáo dân quý mến, muốn mời các linh mục ra nhà hàng, hoặc đến nhà, dùng cơm, quý vị có nhận lời không?”

Đức Ông Tuấn trả lời ngay: “Tôi khước từ hết! Cẩn thận hay không là ở chỗ này đây, vì một khi đã thăm viếng gia đình, gặp gỡ người này, người kia, ăn uống, chuyện trò, là mọi người bỏ hết khẩu trang. Lúc đó mới nguy hiểm, vì không biết ai bị nhiễm mà tránh.”

Đức Ông Phạm Quốc Tuấn: “Mấy tháng qua, kể từ khi dịch bệnh bùng phát, tôi chưa về thăm gia đình lần nào…” (Hình: Nhân vật cung cấp)

Linh Mục Tuyên cũng cho biết, ngoài giờ lễ ra, ông chỉ ở trong phòng làm việc, không đi đâu chơi, hay gặp gỡ bất cứ ai cả.

“Tất nhiên cũng có nhiều giáo dân quý mến, mời tôi ra ngoài ăn uống, nhưng tôi từ chối hết,” ông nói.

Linh mục chia sẻ thêm: “Tôi thường nhắc giáo dân: ‘Kính Chúa thì phải yêu người.’ Không thể nào vì yêu Chúa mà để mọi người bị lây lan dịch bệnh. Thực hiện đúng hướng dẫn của sở y tế địa phương, của CDC, đó là rửa tay thường xuyên, đeo khẩu trang, đứng cách xa nhau để giảm bớt lây lan, đó chính là yêu người.” 

Cơ hội tốt để làm việc khác và tập thể dục

Theo Linh Mục Phạm Ngọc Hùng, trước dịch bệnh, ông và các linh mục tại Trung Tâm Công Giáo đều khá bận rộn với các lớp học cho trẻ em, người cao niên, lớp tập võ, dưỡng sinh, lớp dạy thi quốc tịch, lớp hè,… nhưng bây giờ tất cả sinh hoạt đó đều không có nữa, ngoại trừ các Thánh lễ và Bí Tích Giải Tội vẫn diễn ra thường xuyên.

Linh Mục Hùng nói: “Mùa dịch bệnh, không làm được cái nọ thì làm cái kia, chúng tôi có tổ chức cung cấp thực phẩm cho người cao niên, người neo đơn vì hoàn cảnh không thể đi chợ được. Ai trong hoàn cảnh ấy, cứ liên lạc, Trung Tâm Công Giáo sẽ cho người đưa thức ăn đến tận nhà.”

Cũng theo Linh Mục Hùng, các hoạt động đều thực hành đúng hướng dẫn của CDC và của giáo phận, kể cả khi ông giải tội cho giáo dân.

Ông kể: “Chúng tôi dùng phòng họp để làm nơi giải tội. Người xưng tội đứng cách bức ngăn 6 feet, tôi ngồi cách bức ngăn 6feet, có nghĩa linh mục và giáo dân cách nhau tới 12 feet, ai cũng đeo khẩu trang, rửa tay trước và sau khi vào xưng tội. Mỗi ngày, cứ sau lễ, là có giờ giải tội lúc 9 giờ 10 phút sáng. Thứ Sáu hàng tuần có giờ giải tội thêm lúc 6 giờ chiều.”

Đức Ông Phạm Quốc Tuấn: “Tôi có phòng tập ngay trong phòng, nên chẳng phải đi đâu, rất tiện lợi…” (Hình: Nhân vật cung cấp)

Đức Ông Phạm Quốc Tuấn chia sẻ: “Tất cả các linh mục chúng tôi, ngoài thời gian phục vụ, ai cũng nhẫn nại chờ qua dịch bệnh này rồi tính. Với tôi, đây cũng là cơ hội tốt để tĩnh tâm. Mấy tháng qua tôi có nhiều thời gian hơn để tập luyện cho khỏe mạnh. Ai nói bị cách ly ở nhà thì mập lên, chứ tôi gầy đi và khỏe hơn đấy!”

Đức Ông Tuấn cho biết thêm, từ khi tiểu bang “đóng cửa,” không đến phòng tập thể dục được, ông cũng đóng luôn thẻ thành viên, và tập tại nhà.

“Tôi có phòng tập ngay trong phòng, nên chẳng phải đi đâu, rất tiện lợi. Giờ tôi cảm thấy mình sướng cứ y như người về hưu vậy đó,” đức ông chia sẻ một cách vui vẻ.

Linh Mục Tuyên cho biết, nhà thờ Westminster vẫn có ba, bốn Thánh Lễ ngày thường và hai Thánh Lễ trực tuyến. Chủ Nhật có 11 Thánh Lễ, và bốn Thánh Lễ trực tuyến.

Tuy bận rộn, ông vẫn không quên tập thể dục, thể thao để duy trì sức khỏe.

“Vì có khỏe mới phục vụ tốt được,” ông nói, “Tất cả Thánh Lễ được cử hành ngoài trời. Trước hay sau Thánh Lễ, các anh chị em thiện nguyện phụ nhau, người xịt, người lau ghế, ai cũng đeo khẩu trang, đeo găng tay,… Mọi thứ đều thực hiện cẩn trọng. Văn phòng giáo xứ vẫn làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, có người trả lời điện thoại, cứ bấm chuông là có người ra mở cửa. Các linh mục vẫn đi xức dầu, giải tội, rửa tội, lễ cưới, lễ an táng bình thường. Nói chung, ‘con COVID-19′ không làm ảnh hưởng tới sinh hoạt của giáo xứ.”

Tuy vậy, Đức Ông Tuấn cũng muốn đại dịch qua đi để mọi việc trở lại bình thường như trước đây.

Ông nói: “Mình không muốn, và chẳng ai muốn cuộc sống cứ diễn ra thế này mãi, nhưng bây giờ mọi sự thay đổi, mọi người chúng ta cũng phải tìm cách thích ứng với môi trường mới thôi.” [đ.d.]

—-
Liên lạc tác giả: [email protected]

————————–

Theo: nguoi-viet.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *