Một bài thơ cũ: Nhà thơ Tạ Tỵ

Tạ Tỵ sinh ngày 3 tháng 5 năm 1921, tại Hà Nội. Từ khi còn là sinh viên, năm 1941, Tạ Tỵ đã nhận được giải thưởng của trường về chuyến đi thực tế miền Trung. Năm 1943, ông giành được giải thưởng Salon Unique cho bức tranh “Mùa hè” sau khi tốt nghiệp.

Năm 1953, ông theo động viên từ thời Bảo Đại, sau đó được điều động vào khóa 3, Trường Sĩ quan Dự bị Thủ Đức và hầu hết phục vụ tại Tổng cục Chiến tranh Chính trị của QLVNCH. Ra viện trước 1975, nhưng đến năm 1975 vẫn phải đi tù Cộng Sản trong các trại tù ở Miền Bắc. Vượt biển năm 1982, được tàu chở dầu của Anh đưa đến đảo Pulau Bidong. Từ đó, anh bắt đầu cuộc sống của mình như một người tị nạn…

Họa sĩ Tạ Tỵ (tự họa).

Năm 2003, sau khi vợ mất, ông trở về Sài Gòn sống cùng con gái út, lặng lẽ những năm tháng cuối đời… Ông mất ngày 24 tháng 8 năm 2004, hỏa táng tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa. (Theo Đình Cường)

Tranh: Đinh Trường Chinh.

Vui lòng trả tiền cho tôi

Trả lại cho tôi Sài Gòn nắng vàng rực rỡ
Với bóng cây bên phố em ơi.
Trả lại cho tôi, thân hình duyên dáng
Đôi mắt màu xanh lục bảo của hồ
Trả lại cho tôi dòng sông mái tóc
Nụ cười thơm của tuổi trẻ
Trả lại cho tôi, đôi cánh thiên thần
Một lần bay khắp bầu trời nghệ thuật
Trả lại cho tôi, những vườn ươm ngọt ngào
Hãy để con bướm vàng chơi với ong
Mỗi phút trôi qua là một bất ngờ
Như mưa và nắng, chúng ta không thể chờ đợi để gặp lại nhau
Trả lại cho tôi, mở rộng vòng tay
Giữa bộn bề cuộc sống, chấp nhận chuyện tình
Trả lại cho tôi những con đường, những phường
Vườn cỏ bốn mùa yêu thương
Từ đầu bài hát thấm vào tim
Hát nổi, hát nổi
Len nhẹ nhàng như lời ru của mẹ.
Trả lại cho tôi những ước mơ tuổi trẻ
Bước chân nhẹ nhàng dưới bầu trời đêm
Trả lại em, những vòng lụa mềm
Bay và uốn cong trong ánh nắng ban mai
Trả lại cho tôi, vuốt ve những nỗi buồn
Lời yêu thương gợn giữa đôi môi
Ôi Sài Gòn lâu lắm rồi mới đi.
Tôi nhớ bạn rất nhiều, tâm hồn tôi đang bùng cháy
Trả lại cho tôi, hôm nay và ngày mai nữa
Những giấc mơ không thỏa mãn sông hồ
Những ngày tháng chưa được cô đọng thành thơ
Những khoảng lặng chờ cơn bão
Trả lại cho tôi tình yêu dang dở
Nỗi buồn và niềm vui mở ra cánh cửa thời gian
Trả lại em từng cành mai vàng
Mỗi độ xuân về, cả Sài Gòn như trẻ lại
Trả lại cho tôi, bây giờ và mãi mãi
Những gì đã mất kể từ ngày hôm qua
Trả lại cho tôi cuộc sống bình yên
Của thành phố Sài Gòn vẫn còn nhụy
Tôi đang sống với rất nhiều suy nghĩ
Mất Sài Gòn là mất mạng
Ôi Sài Gòn xa nhau lâu lắm rồi.
Trả lại những gì tôi đã mơ ước
Trả lại cho tôi những ngày xưa tươi đẹp
Những đêm dài thức trắng trong không gian
Linh hồn thê lương chết giữa hoàng cung.
Chiều buông cửa lụa vàng ánh nến điện.
Trả lại cho tôi, dấu chân ký ức
Cách học sinh đánh bại âm thanh của đôi guốc và tiếng gõ của họ
Ôi em ơi, những giấc mơ xưa phai nhạt
Nó có khô héo theo thời gian và hao mòn không?
Tôi ở đây luôn chờ đợi
Một ngày trở lại phố cũ
Ôi Sài Gòn, tôi nhớ anh biết bao!…

Lào Cai, 1977


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *