Sài Gòn giới nghiêm

LTS: Trong cuộc sống có rất nhiều điều muốn nói với ai đó nhưng lại không thể nói thẳng ra. Nếu không thể nói chuyện với nhau, hãy viết thư cho nhau. Chuyên mục “Viết cho nhau nghe” là nơi để bạn giải tỏa những tâm tư, tình cảm của mình. Thư xin gửi về: Vietnamese (Viết Cho Nhau), 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hoặc email: [email protected].

Sapphire

Những ngày Sài Gòn giới nghiêm, vắng lặng như một thành phố ngủ yên kéo dài đến ngày 15/9, không còn cảnh nhộn nhịp người qua lại trên những con phố đông đúc như thế này. (Hình minh họa: Quang Nguyen Vinh / Pixabay)

Có lần bệnh nhân gọi điện hẹn khám mắt, tôi nhờ cô ấy đọc thông tin bảo hiểm. Bác lớn tuổi nên đánh vần các số thẻ còn chậm. Tôi đọc lại: “Đúng, chữ S giống Việt Nam, cong như chữ S, 5, 7, 2 M giống…”

Đầu dây bên kia có tiếng cười, giọng Bắc run run: “Chắc anh nhớ quê lắm! Đó là lý do chúng ta so sánh vần S với hình dạng địa lý của Việt Nam trên bản đồ”.

“Vâng thưa ngài. Quê hương trong lòng ai không quên được, chú ơi !, ”tôi cười nói.

Tôi thì thào: “Mấy tháng qua xem tin tức ở nhà ngày nào cũng được.

Chuyện quái gì đã xảy ra ở đất mẹ? Không có chiến tranh, không có mùi khét của khói súng, bom rơi, đạn nổ. Vậy tại sao các nhóm người lại bỏ trốn khỏi thành phố? Vẻ mặt lo lắng, đầy sợ hãi!

Sài Gòn bị giới nghiêm, im lìm như một thành phố đang ngủ. Không một lời kêu gọi bán hàng. Không nhộn nhịp dòng người trên phố đông đúc. Còn đâu đôi tình nhân trẻ đang hẹn hò, e ấp bên quán cà phê ven đường? Dây điện và hàng rào thép gai chắn ngang lối vào khu phố. Cửa đóng, bắt vít. Tất cả đều im lặng.

Chỉ có tiếng còi của những chiếc xe cấp cứu lao vun vút qua con phố vắng.

Đọc đến đây chắc người ta cũng liên tưởng đến virus Corona đã tàn phá mọi quốc gia trên thế giới trong hai năm qua và bây giờ là Việt Nam.

Một năm trước khi Mỹ và các nước Châu Âu phải vật lộn để chống lại dịch bệnh. Tất cả các chiến lược được đưa ra để ngăn chặn dịch bệnh, đồng thời để bảo vệ cuộc sống của người dân khỏi hỗn loạn và xáo trộn. Giữ cho xã hội ít nhất về “cung và cầu” của ngành hàng hóa và thực phẩm được ổn định. Đó là cứu nông dân khỏi cảnh mùa màng đổ sông, đổ biển và người dân không chết đói trước khi chết vì dịch bệnh.

Một năm đã trôi qua, các quan chức cấp cao của Việt Nam không ngừng khoe khoang: “Chúng tôi đã thắng trong cuộc chiến chống lại COVID-19”, “Virus đến đất nước chúng tôi không thể làm gì được chúng tôi”, “Đó là do chế độ ưu việt của đảng nên dẫn dắt nhân dân ta sống một cuộc sống hạnh phúc ”.

Đây là những phát biểu thiếu kiến ​​thức khoa học và ngông cuồng. Căn bệnh phô trương thành tích và lối sống sáo rỗng là căn bệnh thế kỷ của chế độ Cộng sản.

Người dân có quyền chống lại chế độ Cộng sản. Không thích chính sách độc đảng trị, hèn với giặc Tàu, ức hiếp dân lành.

Nhưng, không ai quay lưng lại với dân tộc đã chịu bao đau thương kể từ ngày dựng nước. Chiến tranh khói lửa triền miên, lũ lụt, đói kém, vượt biển …

Sài Gòn những ngày bị phong tỏa vì đại dịch COVID-19, cửa đóng then cài. Tất cả đều im lặng. (Hình minh họa: Nghia Pham / Pexels)

Năm 2017, tôi tham gia một sự kiện từ thiện ở Frankfurt, Đức, để quyên góp giúp đỡ trẻ em nghèo Việt Nam bị bệnh.

Các bạn Đức ủng hộ mua vé, lái xe đường dài đến tham dự và đóng góp. Giờ giải lao, tôi có trò chuyện với bạn mình rằng: “Nếu có một điều ước thì ước gì mình không thường xuyên có những buổi tình nguyện như thế này!”.

Bạn thắc mắc tại sao?

Tôi trả lời: “Vì khi người Việt Nam trên thế giới thường xuyên quyên góp giúp đỡ người nghèo tại quê nhà. Điều đó có nghĩa là đất nước tôi vẫn còn nghèo, và người dân của tôi vẫn còn đói! “

Khi trẻ em ở nông thôn, vùng cao còn đói, đi học chân đất, trường lớp dột nát chứng tỏ một hệ thống chính quyền yếu kém, vô dụng, kém hiệu quả, không đủ tài, đủ tri. chăm lo đầy đủ cho người dân.

Và bây giờ đại dịch đang hoành hành khắp mọi ngõ ngách, làng mạc, nông thôn, thành phố. Người nông dân nghèo rớt nước mắt. Những người bán hàng rong, bán vé số chạy rong kiếm cơm từng ngày. Bây giờ trốn vào góc tối. Người lớn và trẻ em đều ôm đầu ngơ ngác, ngơ ngác.

Trong bệnh viện, các bác sĩ, y tá khoác trên mình những bộ đồ bảo hộ từ đầu đến chân đang ngày đêm nỗ lực chống chọi với loại virus quái ác, giành lại sự sống mong manh cho từng bệnh nhân.

Đôi mắt tuyệt vọng, bộ ngực nhói lên, thở hổn hển, thở hổn hển, thở hổn hển, rồi chết đi sống lại. Đời khốn nạn, tinh thần!

Tuy nhiên, trong lúc khó khăn, vẫn có hoa thơm của tình yêu. Vẫn có người sẵn sàng cho cơm áo. Những nguồn lương thực cố gắng gõ cửa từng gia đình hay những hộp cơm nóng hổi được trao tận tay các bác sĩ, y tá, tiếp thêm sức mạnh để họ chống chọi với loại virus quái ác và chữa trị cho bệnh nhân.

Vẫn còn một số tấm lòng vàng quyên góp xe cấp cứu dã chiến để giúp đỡ những bệnh nhân COVID-19 đang gặp khó khăn.

Và chúng tôi – những người xa quê hương – đoàn kết một lòng hướng về Việt Nam.

Và đó cũng là chủ đề mà Đoàn Sư phạm Sài Gòn đề ra cho chương trình văn nghệ Hướng về Sài Gòn.

Các bạn Việt Nam trong ban tổ chức gọi điện cho tôi, nói sơ qua về chủ đề tháng 9. Nhận lời với Việt, vài ngày sau tôi gửi bài hát cho Việt xem có phù hợp với chương trình không.

Vâng, nỗi nhớ Sài Gòn bây giờ có nỗi buồn, sự day dứt, nỗi đau chung khi cả nước đang phải gánh chịu đại dịch.

Những lời cầu nguyện vang lên trong thánh đường cùng nhau hướng về quê hương. Hòa bình cho dân tộc!

Về Sài Gòn, về Việt Nam. Với người Sài Gòn, những người bạn dù quen hay không quen và những người nghèo khó, tình yêu vẫn đong đầy trong tim. Hãy góp một tay để xoa dịu nỗi đau trên quê hương mà những người nghèo đang phải gánh chịu! (Sapphire) [qd]

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *