Tập Cận Bình đang dẫn Trung Quốc đi đâu?

  • by

Hieu Chan / Vietnamese

Tại hội nghị thượng đỉnh Trung Quốc-ASEAN đang diễn ra, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã lớn tiếng thề rằng Trung Quốc không bao giờ tìm cách bá quyền hoặc lợi dụng quy mô lớn để áp bức các nước nhỏ. . “Trung Quốc đã, đang và sẽ luôn là láng giềng tốt, bạn tốt, đối tác tốt của ASEAN”, ông Tập được truyền thông nhà nước Trung Quốc dẫn lời ông Tập.

Ông Tập Cận Bình lên ngôi và nắm quyền về tay mình. Trong ảnh, một công dân Nhật Bản biểu tình phản đối sự hiện diện của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hội nghị thượng đỉnh G20 ở Nhật Bản ngày 29/6/2019 (Hình minh họa: Takashi Aoyama / Getty Images)

Nhưng chỉ vài ngày trước đó, ba tàu lớn của Cảnh sát biển Trung Quốc đã chặn và bắn vòi rồng vào hai tàu tiếp tế nhỏ bé của Philippines đang trên đường tiếp tế cho một đơn vị thủy quân lục chiến của Philippines đóng tại Philippines. cư trú trên Bãi đá ngầm Thomas thứ hai thuộc quần đảo Trường Sa do Philippines chiếm đóng. Vụ việc khiến Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte – người kể từ khi lên nắm quyền vào năm 2016 đã tuyên bố từ bỏ quan hệ với Washington để đi với Bắc Kinh, với hy vọng vô vọng nhận được các khoản đầu tư và viện trợ từ Philippines. Trung Quốc – phải lên tiếng tại hội nghị, gọi hành động của Trung Quốc là “đáng ghê tởm.”

Không chỉ ở Biển Đông mà hầu như ở khắp mọi nơi, Trung Quốc đang dần nổi lên như một kẻ đáng sợ, chỉ cần nhìn các tiêu đề thời sự quốc tế: Trung Quốc thử tên lửa siêu thanh phóng từ quỹ đạo trái đất. Trung Quốc đang nhanh chóng mở rộng kho vũ khí hạt nhân. Trung Quốc dựng mô hình hàng không mẫu hạm Mỹ trên sa mạc để làm mục tiêu huấn luyện cho Lực lượng Không quân và tên lửa của họ …

Tại quê nhà, Bắc Kinh đã siết chặt hơn 1,4 tỷ dân của Trung Quốc, thẳng tay trừng trị bất cứ ai không tuân theo mong muốn của đảng, từ những ông trùm công nghệ máy tính đến một cô gái chơi quần vợt. Ở nước ngoài, Trung Quốc ngày càng gây sức ép lên đảo quốc Đài Loan, từ việc xâm phạm không phận phía nam của hòn đảo này đến việc trừng phạt các công ty Đài Loan kinh doanh ở đại lục nhưng ủng hộ chính quyền Đài Bắc. Trung Quốc ngày càng tỏ ra khó chịu, không khoan nhượng và sẵn sàng trả đũa bằng tất cả những gì họ cho là “xúc phạm tình cảm của người dân Trung Quốc”.

Tất cả những hành động gây hấn này đều diễn ra dưới bàn tay của giám đốc Tập Cận Bình và Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) cầm quyền quyết tâm giành lại vị trí xứng đáng của Trung Quốc trên trường quốc tế và tin tưởng rằng ĐCSTQ có đủ nguồn lực chính trị, quân sự và kinh tế để làm điều đó. , để hiện thực hóa “Giấc mơ Trung Hoa” mà ông Tập đã nhiều lần thúc đẩy.

Mục tiêu đó là dễ hiểu. Nhưng con đường mà ông Tập đi để dẫn dắt đất nước Trung Quốc đi đến cái gọi là “chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới” dường như không phù hợp với mục tiêu xây dựng một xã hội hài hòa, một cường quốc. quốc gia có trách nhiệm của cộng đồng thế giới.

Nhìn lại chặng đường phát triển của Trung Quốc

Sau chiến thắng trong cuộc nội chiến Trung-Cộng năm 1949, Mao Trạch Đông đã từng dẫn dắt Trung Quốc vào cuộc thay đổi hoàn toàn, đẩy đất nước vào vòng ba mươi năm thử nghiệm đủ loại chương trình cách mạng, từ Công xã. Chuyển đổi nông thôn, Trăm hoa đua nở, Đại nhảy vọt đến Cách mạng Văn hóa, tất cả đều thất bại thảm hại và khiến hàng chục triệu sinh mạng bị chết đói và đấu tranh đẫm máu. Khi Mao qua đời năm 1976, Trung Quốc là một quốc gia kiệt quệ, nghèo khó, bị cô lập với thế giới. Khát vọng thịnh vượng và hạnh phúc của người dân Trung Quốc vẫn cháy bỏng, nhưng cách mà ĐCSTQ đã dẫn dắt họ đã sai lầm khủng khiếp.

Đặng Tiểu Bình kế nhiệm Mao và hành động đầu tiên của nhà lãnh đạo thực dụng nhưng Cộng sản này là tái thiết lập cầu nối với phương Tây đã được Tổng thống Richard Nixon và cố vấn Henry Kissinger thiết lập vài năm trước. Vào tháng 12 năm 1978, Đặng được Hội nghị lần thứ 3 của Ban Chấp hành Trung ương ĐCSTQ nâng lên vị trí lãnh đạo tối cao, sau đó một tháng, vào ngày 29 tháng 1 năm 1979, Đặng có chuyến thăm 9 ngày tới Hoa Kỳ – một chuyến thăm tới Hoa Kỳ. đầu tiên của một nhà lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc kể từ năm 1949.

Trở về từ Mỹ, Deng bắt đầu chương trình mở cửa thị trường và thế giới của Trung Quốc; Mặc dù vẫn duy trì độc quyền lãnh đạo của ĐCSTQ và từ chối yêu cầu cải cách chính trị sâu sắc, nhưng chính sách “mèo đen, mèo trắng, bắt chuột là tốt” – tức là không quan tâm đến chủ nghĩa tư bản hay cộng sản. Chỉ cần kinh tế phát triển, dân giàu, nước mạnh – Di chúc của Đặng không chỉ mang lại hòa bình, ổn định mà còn là “câu chuyện phát triển thành công nhất trong lịch sử thế giới”. Trong 4 thập kỷ sau khi Đặng mở cửa Trung Quốc, kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng gần 10% một năm; và GDP bình quân đầu người đã tăng hơn 25 lần.

Kinh tế phát triển đã cung cấp nguồn lực để Trung Quốc hiện đại hóa quân đội và nâng cao vị thế của mình trên thế giới đến mức Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào từng đề nghị với Tổng thống Barack Obama về một mô hình quan hệ Mỹ – Trung là hình mẫu của quan hệ Mỹ – Trung. Quan hệ song phương G-2, xét trên thế giới chỉ có hai siêu cường là Mỹ và Trung Quốc.

Có rất nhiều sách nghiên cứu về lịch sử “lột ​​xác” của Trung Quốc với những lý giải khác nhau, nhưng hầu hết các học giả đều đồng ý rằng Trung Quốc đã có “thiên thời, địa lợi” khi mở cửa. hội nhập vào thời điểm toàn cầu hóa nền kinh tế phương Tây đang bắt đầu tăng tốc, đặc biệt là sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc với sự sụp đổ của Liên Xô và khối Cộng sản ở Đông Âu. Môi trường thế giới và khu vực hòa bình, ổn định theo trật tự quốc tế do Hoa Kỳ thiết lập từ Thế chiến thứ hai, cộng với cao trào toàn cầu hóa cho phép vốn và công nghệ tự do chảy qua. Biên giới quốc gia đã góp phần rất lớn vào sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc.

Với hơn 1 tỷ dân, Trung Quốc có vô số nhân tài; Người Trung Quốc có truyền thống kinh doanh và công nghệ lâu đời, khi thoát khỏi nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung của Cộng sản, họ đã bắt kịp ngay với cách làm ăn của tư bản chủ nghĩa trên thế giới. Bối cảnh là hàng trăm triệu nông dân đổ về các thành phố, nhà máy để làm ra đủ loại sản phẩm phục vụ thị trường xuất khẩu, với giá rẻ hơn thị trường phương Tây gấp nhiều lần.

Chính sách trải thảm đỏ mời gọi đầu tư nước ngoài vào các đặc khu kinh tế, khu chế xuất của Chính phủ Trung Quốc đã giúp nước này thu hút hầu hết các nhà sản xuất hàng đầu thế giới, không chỉ tạo công ăn việc làm, tăng thu nhập cho người dân mà còn Người Trung Quốc có thể tiếp thu công nghệ mới và phong cách quản lý hiện đại. Hoa kiều hay còn gọi là Hoa kiều, có mặt ở hầu hết mọi nơi trên thế giới, đặc biệt là ở Hong Kong, Đài Loan, Singapore và Hoa Kỳ, lũ lượt về quê làm ăn, mang theo kiến ​​thức và vốn liếng. Tài năng, mô hình kinh doanh và bí quyết công nghệ … giúp Trung Quốc nhanh chóng sản sinh ra những công ty, tập đoàn tầm cỡ thế giới.

ĐCSTQ dưới thời ông Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào, một mặt nắm chắc vai trò lãnh đạo chính trị, nhưng mặt khác vẫn cởi mở với xã hội, khuyến khích giao lưu giữa người dân Trung Quốc và thế giới bên ngoài. và tạo ra một không gian tương đối tự do để mọi người thể hiện tài năng của mình trong kinh doanh và sinh sống, miễn là họ không thách thức đảng cầm quyền về mặt chính trị.

Nền kinh tế định hướng thị trường, một xã hội tương đối cởi mở và môi trường quốc tế hòa bình, thân thiện là những yếu tố chính tạo nên câu chuyện phát triển thần kỳ của Trung Quốc trong bốn mươi năm qua.

Tập Cận Bình đi ngược lại

Tất cả những điều đó bắt đầu bị đảo ngược sau khi Tập Cận Bình lên ngôi và nắm quyền về tay mình.

Ông Tập không chỉ xóa bỏ quy tắc chia sẻ quyền lực, theo đó mỗi nhà lãnh đạo chỉ có thể cầm quyền tối đa hai nhiệm kỳ, tổng cộng là 10 năm, mà ông còn chuẩn bị tốt để nắm độc quyền trong tương lai. , vô hạn. Sau khi loại bỏ hầu hết các đối thủ chính trị của mình thông qua chương trình chống tham nhũng mang tên “đả hổ, diệt ruồi”, ông Tập đã sửa đổi cương lĩnh, thay đổi Hiến pháp để các nhà lãnh đạo đảng và quốc gia có thể cầm quyền. vô hạn.

Tại quê nhà, ông Tập đã thúc đẩy Trung Quốc tiến tới sự đàn áp lớn hơn, đàn áp không chỉ những người bất đồng chính kiến ​​với đảng mà còn cả những người giàu có, người nổi tiếng và được công chúng mến mộ trong nhiều lĩnh vực khác nhau. công nghệ, văn hóa và thể thao, sợ rằng chúng có thể làm lu mờ vai trò trung tâm của đảng.

Về tư tưởng, ông Tập đề cao hệ tư tưởng Cộng sản kết hợp với học thuyết “trung quân, ái quốc” của Nho giáo, phản đối kịch liệt sự ảnh hưởng của các tư tưởng tự do, dân chủ và nhân quyền của phương Tây.

Về kinh tế, ông Tập thẳng tay đàn áp các công ty, tập đoàn tư nhân và gây khó khăn cho các nhà đầu tư nước ngoài, thu hẹp không gian của thị trường tự do để phát huy vai trò chủ đạo của các doanh nghiệp nhà nước.

Về đối ngoại, ông Tập theo đuổi chính sách đối đầu quyết liệt, ăn miếng trả miếng với các nước lớn như Mỹ, châu Âu và cưỡng ép, cưỡng bức các nước nhỏ như Australia, Đài Loan hay Đông Nam Á.

Nói tóm lại, ông Tập đang làm ngược lại những gì mà những người tiền nhiệm Đặng, Giang và Hồ đã làm trong nhiều thập kỷ.

Trong nghị quyết lịch sử được Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc thông qua, ông Tập được xếp ngang hàng với Mao – người sáng lập Trung Quốc Cộng sản – trước Đặng, Giang và Hồ. Nghị quyết đề cập đến tên Mao 18 lần, nhưng chỉ nhắc đến Đặng sáu lần, và Giang và Hồ mỗi người chỉ được nêu tên một lần, nhưng với ý chỉ trích. Nghị quyết thậm chí còn coi ông Tập là người đã “cứu” ĐCSTQ khỏi nạn quốc nạn, làm suy giảm vai trò lãnh đạo của đảng!

Nếu như những thành tựu của Đặng đối với Trung Quốc gắn liền với câu châm ngôn nổi tiếng của ông “Thảo Quang, Sám Hối” với đại ý rằng Trung Quốc phải ẩn mình chờ thời, thì Trung Quốc của ông Tập lại luôn khoe khoang và hiếu chiến. hăng hái, phô trương sức mạnh cơ bắp của mình và đòi hỏi sự phục tùng của thế giới. Khi bảo đàn em trốn, Đặng biết rõ Trung Quốc không phải là đối thủ ngang tầm của phương Tây, lại giáp ranh với 14 quốc gia có tranh chấp với Bắc Kinh về lãnh thổ và mô hình thể chế, nên Trung Quốc phải hết sức thận trọng, phải khiêm tốn sao cho thế giới có thể được thoải mái. Tập đã ném câu châm ngôn của Đặng vào sọt rác!

Và kết quả là Trung Quốc hiện phải đối mặt với một thế giới không còn thân thiện; trong đó Hoa Kỳ và một liên minh các nền dân chủ đang tập hợp lại với nhau để buộc Trung Quốc phải hành xử theo các quy tắc. Tập Cận Bình có thể tiếp tục thề thốt “hữu nghị, Trung Quốc là bạn tốt, láng giềng tốt, đối tác tốt” nhưng thói quen nói một đằng làm một nẻo khiến ông không còn tin ông nữa! Môi trường quốc tế trong những tháng và năm tới sẽ rất khó khăn đối với Trung Quốc, và chắc chắn trong môi trường đó nước này sẽ không thể phát triển mạnh mẽ như những năm trước đây.

Kinh tế Trung Quốc đang tăng trưởng chậm lại; dưới áp lực ngày càng lớn của gánh nặng nợ nần, thành phần kinh tế nhà nước được ưu đãi nhưng cồng kềnh, kém hiệu quả; Khu vực kinh tế tư nhân năng động đang bị thu hẹp do chính sách tư sản của ông Tập là tạo ra “sự thịnh vượng chung”. Và trên hết, xã hội Trung Quốc ngày càng trở nên khép kín và ngột ngạt dưới sự giám sát, theo dõi và trấn áp của hệ thống cảnh sát.

Trung Quốc, và ĐCSTQ sẽ không sụp đổ như nhiều nhà quan sát chính trị Mỹ đã dự đoán, nhưng cũng khó duy trì được đà tăng trưởng “thần kỳ” trước đó, hoặc rơi vào cái gọi là “bẫy thu nhập trung bình” không thể tiến triển. thành nước công nghiệp phát triển cao như Hoa Kỳ, Nhật Bản hay Tây Âu. Thật đáng tiếc cho người dân Trung Quốc, nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu “vị hoàng đế thông minh” của họ, ông Tập Cận Bình, lựa chọn như vậy. [qd]

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *