Thành phố buồn – thơ Anh Nguyễn

  • by

Anh Nguyen

tường phố buồn

Thành phố buồn, thành phố tang thương ?! (Hình: Thần Nhiên)

Đau buồn khôn tả!
Cảnh tượng đau đến xé lòng ?!
Tiếng than khóc vang vọng khắp ngôi nhà,
Từ đầu hẻm lan dần ra cuối hẻm.

Mọi xe tang, mọi bình rượu,
Mang về nhà như phân phát lương khô.
Mắt khô vì ngạc nhiên, đưa tay ra đón nhận,
Ôi cha tôi! Ồ, có phải mẹ không?

Khung cảnh ngôi nhà của tôi đầy bàng hoàng,
Những đứa trẻ khờ khạo một mình cưu mang…
Một người khóc, một người cười, ngơ ngác nhìn nhau,
Thật kỳ lạ với chiếc bình trong tay.

“Bố ơi” có gì mà lạ thế?
Mẹ mày ở đâu, sao mấy ngày nay mày đi vắng vậy?
Tôi ngây thơ giữ áo và hỏi,
Vì nhớ mẹ tôi chợt bật khóc.

Ngoài ra còn có tiếng gõ cửa bên cạnh,
Ồ, quay lại! Tiếng chuông … ngừng đột ngột.
Thay cho những lời… khóc kể của người thân,
Vậy đó!… Cha trở về với đống tro tàn !!!

Thành phố buồn, thành phố phủ khăn tang?!
Giống như thành phố từng được đặt theo tên của người chết ?!


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *