Tổ vắng (Empty nest) – thơ Tuấn Hằng

  • by

Tuấn Hằng

Tổ rỗng

Đừng quên cha mẹ, / Làm nơi nương tựa, / Cho con suốt đời. (Hình: Thần Nhiên)

Ngôi nhà trống rỗng,
Căn phòng trống,
Lỗ trong tim,
Cảm giác trống rỗng…
Sự thờ ơ hoang mang,
Xếp chồng từng mảnh quần áo,
Nhặt từng cuốn sách,
Xem mọi hình ảnh,
Nhặt từng mảnh giấy,
Những mảnh ký ức,
Thu thập trong tay…

Ở đâu đó xung quanh đây,
Tôi không thể nhớ tên,
Nhớ mãi không quên,
Nhớ giọng nói,
Nhớ những tiếng cười …
Hãy nhớ các bước nhỏ,
Đã nghỉ một ngày,
Vai mang ba lô,
Gấu Pooh in,
Ngày mẫu giáo,
Nắm tay anh mãi mãi …
Vượt qua lớp một,
Vẫn còn do dự,
Nấp sau cha tôi,
Đặt một câu hỏi vui:
“Tại sao bạn lại lo lắng như vậy,
Lớp một có khó không?
Sợ không học được… ”
Bây giờ tôi đã lớn,
Vươn vai Phù Đổng,
Với đôi cánh đại bàng,
Chuẩn bị rời đàn,
Đến chân trời mới,
Tương lai tươi sáng,
Hãy giơ tay chào đón…

Khi tôi còn trẻ,
Tôi muốn bạn lớn lên,
Bây giờ tôi đã trưởng thành,
Sợ phải xa tôi một lần nữa …
Chỉ cầu nguyện,
cánh chim nhỏ,
Vững vàng trong gió,
Qua cơn bão,
Đến một nơi bình yên.
Hãy nhớ lời khuyên,
Nếu có khó khăn,
Đừng quên cha mẹ của bạn,
Như một nơi ẩn náu,
Trọn đời cho bạn.

Tháng 8 năm 2021


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *