Tóc xưa

LTS: Có rất nhiều điều trong cuộc sống muốn nói với ai đó nhưng lại không thể nói thẳng ra. Nếu không thể nói chuyện với nhau, hãy viết thư cho nhau. Chuyên mục “Viết cho nhau nghe” là nơi để bạn giải tỏa những tâm tư, tình cảm của mình. Thư xin gửi về: Vietnamese (Viết Cho Nhau), 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hoặc email: [email protected].

Sapphire

Ca sĩ Phi Nhung. (Hình ảnh: Facebook Phi Nhung Pham)

Tôi tự nhủ sẽ viết gì hay đăng ảnh gì để bạn bè vui vẻ, thoải mái khi mọi người ghé thăm Facebook của mình.

Tuy nhiên, cuộc sống hay tâm trạng của tôi không phải lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười. Có những lúc những hoàn cảnh hoặc sự kiện bên ngoài xảy ra xung quanh buộc chúng ta phải suy nghĩ.

Nghe tên là biết cô ca sĩ có tấm lòng thương người, giúp đỡ trẻ em mồ côi, cơ nhỡ từ lâu. Vì vậy, hãy để ý cô ấy như một nàng tiên xinh xắn bước ra từ câu chuyện cổ tích có thật, vậy thôi.

Bận rộn với công việc, những thay đổi, lo toan thường ngày, hình ảnh của cô ấy bị lãng quên đâu đó trong trí nhớ vốn đã quá nhiều chất chứa.

Thứ ba, tôi đi làm, tôi ngồi ngoài xe trong giờ nghỉ trưa và đọc được một tin nhắn từ người bạn thân nhất của tôi ở Đức. Bạn Hiền viết: “Ôi Ngọc! Hôm nay đọc tin buồn về sự ra đi của một ca sĩ có giọng hát đặc biệt, dáng người đẹp, tâm hồn nhân hậu tuyệt vời – buồn quá. Tự dưng nhìn ảnh cô ấy với mái tóc mềm, tôi chợt nhớ đến của Ngô Thụy Miên. bài hát Quá Xưa (thơ Dương Văn Thiết) và nghĩ rất hợp với giọng của Ngọc ”.

Trong quá trình làm việc, tôi cảm thấy rất buồn, rất đau lòng.

Cách đây mấy năm tôi có đọc bài thơ “Quá Xưa” của nhà thơ Dương Văn Thiết. Ông là bác sĩ trước năm 1975, sau khi sang Anh định cư, ông tiếp tục hành nghề y.

Lời bài hát ở thể lục bát thật hay và cảm động. Tả mái tóc của người vợ yêu đã khuất. Nhà thơ đưa người đọc đi qua nhiều cung bậc cảm xúc lãng mạn:

“Mượt một lúc tóc thề
Gió lùa qua tóc, mơn man bờ vai mềm.
Sợi nào rơi trên sàn?
Hãy nhặt nó lên và đợi đêm ru bạn vào giấc ngủ ngon “

Rồi tôi chợt thấy tiếc cho sự vô thường của cuộc đời khi đọc đến đoạn kết:

“Tóc xanh ngày hôm qua đã bạc hôm nay
Tóc xưa nay đã xa
Sợi dây buồn cứ ngắn lại và đau đớn ”.

Thứ tư, trong một ngày nghỉ làm, nhớ lại lời hứa với cô bạn Hiền, tôi đã nghe bản nhạc “Quá Xưa” của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên.

Buổi tối ôm đàn và hát Mùa thu.

Thôi, xin mượn lời và nhạc để tưởng nhớ người ca sĩ có mái tóc mềm, nay đã ra đi …

Cảm ơn và biết ơn cô đã giúp đỡ biết bao mảnh đời bất hạnh, cho những trẻ em nghèo trên quê hương cô.

Trong cuộc sống này rất cần những lời tử tế và nhẹ nhàng để xoa dịu những đau khổ và tai họa mà đôi khi con người phải chịu đựng như tình trạng hiện nay.

Nếu tôi không giúp được ai, xin đừng nói xấu, vu khống. Hãy nuôi sống tâm hồn bạn bằng tình yêu thương và sự chia sẻ khi bạn có thể. [qd]

Cảm ơn và biết ơn cô đã giúp đỡ biết bao mảnh đời bất hạnh, cho những trẻ em nghèo trên quê hương cô. (Hình ảnh: Facebook Phi Nhung Pham)


Tóc cổ

Thơ Dương Văn Thiết

Nhặt tóc quanh đây ngay hôm nay
Sợi nằm gối, sợi bay ra vườn.
Sợi dây dài tình yêu
Sợi dây ngắn buộc nỗi buồn xa nhà

Tóc mượt trong một thời gian
Gió lùa qua tóc, mơn man bờ vai mềm.
Sợi nào rơi trên sàn?
Nhặt nó lên và đợi đêm ru bạn vào giấc ngủ ngon.

Sợi nào được giặt vào buổi sáng và buổi chiều?
Gió mang hương tóc qua rèm
Lạc trong con hẻm vắng của bạn
Làm quen với những người mà bạn biết rằng bạn không thể rời bỏ

Hôm qua tóc đen của ai
Gửi đến trang sách của chúng tôi mỗi ngày
Sợi nào là sợi tóc mai?
Sụp trán khiến ai mê mẩn

Để sáng đợi chiều.
Sợi kề má, sợi hôn môi người.
Sợi dây nào từ tuổi đôi mươi?
Tóc tơ kết thúc bằng tiếng cười và nỗi đau

Sợi thấy ngày trôi qua nhanh chóng
Tóc xanh ngày hôm qua, tóc bạc hôm nay
Tóc xưa nay đã xa
Sợi buồn cứ dài ngắn mãi.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *