Vì sao Việt Nam không bị đồng hóa sau hơn 1,000 năm Bắc Thuộc?

  • by

Giáo sư Trần Văn Chi

Trong lịch sử, các nền văn hóa yếu thường bị đồng hóa bởi các nền văn hóa mạnh. Vào thời cổ đại, Trung Quốc là quốc gia đông dân nhất và có nền văn minh tiên tiến nhất ở Châu Á. Văn hóa Trung Quốc của họ có sức mạnh để đồng hóa các nước láng giềng.

Chùa Quán Sứ Hà Nội, một công trình tôn giáo cổ kính mang đậm nét Việt. (Hình minh họa: Manan Vatsyayana / AFP qua Getty Images)

-Người Hồi giáo ở phía Tây nước này ngày xưa dùng chữ Ả Rập, sau nhiều năm giao lưu với người Hán đã dùng chữ Hán, nói tiếng Hán.

-Ngay cả những người Mãn Châu hùng mạnh về quân sự, sau khi thôn tính và thống trị Trung Quốc một thời gian ngắn cũng bị văn hóa Trung Hoa đồng hóa.

Chính sách đồng hóa của Trung Quốc trong thời kỳ Bắc thuộc

Quá trình đồng hóa thuộc địa phương Bắc kéo dài trong một thời gian dài, gắn liền với những cuộc di cư từ phương Bắc của người Hoa Hạ vào đất Việt ở phương Nam. Quá trình di cư và đồng hóa có ảnh hưởng lớn đến đời sống chính trị, xã hội và văn hóa của Việt Nam.

Chính sách đồng hóa và di dân của người Việt được các triều đại phong kiến ​​Trung Quốc thực hiện từ khá sớm. Trung Quốc tự cho mình là nước lớn, coi các dân tộc khác xung quanh là thấp kém, cần “giáo dục” và gọi họ bằng những cái tên miệt thị như Mán, Di, Nhung, Di. Vì tư tưởng tự cao tự đại này, các triều đình Trung Quốc đã đem quân sang bành trướng, thôn tính các nước và dân tộc xung quanh.

Sau khi chiếm nước ta (năm 203 trước Công nguyên), Triệu Đà bắt người Việt phải học chữ Hán, để đồng hóa về ngôn ngữ.

Sách “Việt Giám Thông Giám” do Lê Tung soạn năm 1514 có nhắc đến việc nhà Triệu mở trường dạy chữ Hán cho người Việt.

Vào đời nhà Minh 1368-1644 (do họ sinh ra ở đất Ngô, có bài Bình Ngô đại cáo của Nguyễn Trãi), họ cũng tìm cách phá hủy nền văn hóa của chúng ta, như phá hủy tất cả các thư tịch do người Việt viết. . viết lách, ép nhân tài, thợ giỏi của Việt Nam sang Trung Quốc phục dịch.
Vì vậy, dân tộc ta buộc phải chấp nhận học chữ Hán từ rất sớm (trước Hàn Quốc và Nhật Bản nhiều thế kỷ).

Tuy nhiên, người Việt Nam nhanh chóng nhận ra rằng nếu họ tiếp tục học như vậy, cuối cùng tiếng Việt sẽ bị thay thế bởi tiếng Trung Quốc, và dân tộc ta sẽ trở thành một bộ phận của Trung Quốc.

Nhận xét về Việt Nam sau 1.000 năm Bắc thuộc, nhà sử học Trần Trọng Kim cho rằng: “Dân Giao Châu chúng ta có một khí phách, một bản lĩnh riêng để độc lập tự chủ, không bị lẫn với Trung Quốc”.

Việt Nam chống đồng hóa bằng nhiều cách

1-Giữ giọng nói của bạn
Biểu hiện rõ nhất của việc bảo tồn nòi giống chống đồng hóa là việc bảo tồn chữ Quốc ngữ. Tiếng nói là một thành tựu văn hóa, một bộ phận của văn hóa. Giặc phương Bắc chỉ có thể tiêu diệt được chính quyền Việt Nam chứ không thể phá được chữ Quốc ngữ.

Ngoại trừ một nhóm người tham gia bộ máy cai trị của chính quyền phương Bắc ở Việt Nam để học tiếng Hán, phần lớn người Việt vẫn sống theo cách sống riêng và duy trì tiếng nói của tổ tiên mình. Mặc dù có sự pha trộn giữa chữ Hán trong tiếng Việt, nhưng người Việt đã tiếp thu chữ Hán theo cách sáng tạo của riêng mình, Việt hoá những chữ đó theo cách dùng và cách đọc, tạo thành một lớp chữ mà sau này gọi là chữ Hán. từ Hán Việt.

Mấy nghìn năm sau, Phạm Quỳnh, một đại học giả của dân tộc ta, đã tổng kết bài học lịch sử này bằng một câu rất có lý: “Tiếng ta còn, thì nước ta còn!”.

2-Giữ phong tục
Người phương Bắc du nhập nhiều nghi lễ phương Bắc và điều đó đã có ảnh hưởng nhất định đến người Việt Nam. Tuy nhiên, những nếp sống truyền thống của người Việt vẫn được duy trì.

Sống trong nghìn năm Bắc thuộc, người Việt thời đó vẫn không bỏ các hủ tục như buộc tóc, xăm mình, ăn trầu, chôn người chết trong quan tài hình thuyền hoặc khoét rỗng trên thân cây, nhuộm răng …

Kết luận

-Về ngôn ngữ, tiếng Việt thuộc ngữ hệ Môn-Khơme khác với tiếng Hán và ngôn ngữ của các dân tộc Bách Việt thuộc ngữ hệ Hán-Tạng.

Chữ Hán kém âm tiết nên chỉ dùng được chữ viết, còn chữ Việt thì ghi giống chữ Quốc ngữ.

Về dân tộc, người Việt thấp bé, gầy gò, phụ nữ mảnh mai, khác với người Bách Việt ở Quảng Đông, Quảng Tây, Phúc Kiến, Chiết Giang …

Một nghiên cứu mới đây của các nhà khoa học cho thấy bộ gen của người Việt rất khác so với bộ gen của người Hán.

Từ những điểm khác biệt nêu trên, có thể khẳng định: Người Việt cổ không phải là người phương Bắc di cư vào, trước khi nhà Tần xâm lược Việt Nam.

Người Việt Nam không có quan hệ với các dân tộc bên kia biên giới phía Bắc. Người Việt không phải là thành viên của cộng đồng Bách Việt.

-Và nhờ đổi mới phương pháp đọc chữ Hán trong tiếng Việt, từ đó vô hiệu hóa chính sách đồng hóa ngôn ngữ của các triều đại phong kiến ​​Trung Quốc. [đ.d.]

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *