Viết trong ngày buồn – thơ Nguyễn Văn Gia

  • by

Nguyễn Văn Giá

Viết vào một ngày buồn

Liệu cuộc sống của tôi có còn như xưa? (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Đi đến quán cà phê trong khu phố
Quá khó
như đường lên thiên đường
Không sao cả khi mắc cỡ –
và mọi người trông sợ hãi
Virus đó
trải ra

Nó có phải là một câu thánh thư cũ không?
hiển thị thời gian
Người này sang người khác
cũng nhắm mắt làm ngơ
Bao nhiêu người đã chết –
không có người thân để đưa tiễn
Sống một cuộc sống cô đơn
nhưng cũng chết bất lực

(Vi-rút
Nó không xảy ra một cách tình cờ
Là tham lam
của một loạt những kẻ phản bội
Họ muốn tất cả nhân loại
phải quỳ
Và hành tinh này
trở lại hoang dã!)

Đường ngã
lá vàng đã rơi
Vắng mặt một lần nữa
cặp đôi yêu nhau ở đó
Chỉ có còi xe cứu thương
và xe tang buồn
Ánh sáng ban đêm
những bóng ma lờ mờ

Bức tường bên đường
không ai nhớ
Những giọt
như khóc về nhân loại
Tất cả chúng sinh
chui vào một cái kén nhỏ
Chuyện cũ sau này
trả lại những đám mây

Rồi ngày mai
trở lại năm cũ
Sẽ cuộc sống của tôi
nó vẫn có thể được như trước?

Đà Nẵng, những ngày bế tắc toàn thành phố


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *