Bóng mình – thơ Tiểu Sinh

  • by

Xiao Sinh

Cái bóng của tôi

Ngọn nến tàn ánh sáng phai tàn / Quay đầu thao thức nhớ ai ngày nào. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Đêm khuya, gió thổi
Âm thanh vỡ vụn trong tai tôi
Nến tắt dần, ánh sáng tắt dần
Tôi thức dậy và nhớ ai đó mỗi ngày
Thời gian như những đám mây
Cuốn đi và mất đi chuỗi ngày xa cách
Quên đi những năm tháng của cuộc đời

Uống vài chén rượu để vơi đi nỗi buồn
Nhìn xung quanh và không thấy ai
Bóng tôi cô đơn sâu trong bức tường


LTS: Nhằm tạo thêm tình bạn giữa độc giả và biên tập viên, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý độc giả và các bạn tham gia “Vườn thơ Việt,” với đủ thể loại thơ. Vui lòng gửi đến địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn thơ Việt Nam” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *