Mãi mãi lạc mất nhau

LTS: Trong cuộc sống có rất nhiều điều muốn nói với ai đó nhưng lại không thể nói ra một cách trực tiếp. Nếu không thể nói chuyện với nhau, hãy viết thư cho nhau. Chuyên mục “Viết cho nhau nghe” là nơi để bạn giải tỏa những tâm tư, tình cảm của mình. Thư xin gửi về: Vietnamese (Viết Cho Nhau), 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hoặc email: [email protected].

Hà Thanh Phúc

Tuổi trẻ của anh tự cho mình cái quyền làm người khác buồn. (Hình minh họa: Hatice EROL / Pixabay)

Sài Gòn mấy ngày nay mưa liên miên, khiến tôi chợt nhớ em, người cùng tôi ngồi trú mưa ở quán trái cây vỉa hè trên đường Nguyễn Trãi, quận 1 năm nào.

Bạn có nhớ không, hôm đó, cũng vào dịp cuối tháng như thế này, vì tiêu xài hoang phí nên bạn tôi đã đưa tôi đi ăn đĩa trái cây 100 nghìn rất nổi tiếng, vì lúc đó trái cây 20 nghìn là mắc lắm rồi. Cuối cùng là nghe bạn. Ngay khi chúng tôi bước vào, trời mưa như trút nước. Hai đứa co ro bên nhau vì lạnh (thực ra là giả vờ lạnh), chúng tôi bí mật nắm tay nhau và trốn sau ba lô. Chúng tôi đã mơ về giấc mơ du lịch xuyên Việt, khi bạn và tôi có thể kiếm được 10 triệu đồng mỗi tháng…

Hồi đó, tôi mới lên tỉnh không lâu, các bạn là người thường thèm cho tôi có khi là đĩa cơm, có khi là tô mì… mỗi khi hết tiền lại chờ tôi ”. lương, “bởi vì bạn tốt hơn tôi một chút.

Chúng ta đã bên nhau một thời gian dài, đủ để nhận ra rằng tình yêu là rất thật, dù tất cả chỉ dừng lại ở cái bắt tay rất rụt rè mỗi khi anh chở em đi. Thật không may, lúc đó tôi đang ở trong một mối quan hệ xa nên dù chúng tôi có thích nhau thì cũng không sao. Và em cũng thật tệ, ngoài anh ra, em cũng có vài mối quan hệ khác tương tự ngày này qua tháng khác. Tôi không giấu giếm. Bạn buồn, tôi cũng mặc. Tôi nói, người yêu không ghen sao?

Tuổi trẻ của tôi thật lạ. Tôi tự cho mình cái quyền làm người khác buồn …

Rồi một ngày, anh nhắn tin cho em, anh phải đi xa Sài Gòn, xa em. Bạn có một lựa chọn khác, nơi bạn không có. Người mà anh đi cùng, cũng sẽ không phải là em.

Bạn nói chừng nào P. còn giữ thì bạn sẽ ở lại.

Nhưng anh đã không giữ em lại.

Bạn và tôi có gì?

Chỉ là một mối quan hệ không tên.

Lúc đó tôi cũng đã có người yêu.

Sau đó, bạn thực sự đi.

Chúng tôi mất nhau từ đó.

Tôi cũng đã trải qua một vài cuộc hôn nhân đổ vỡ… Người đi, người ở. Thành thật mà nói, tôi hoàn toàn quên mất rằng bạn đã từng xuất hiện trong cuộc đời tôi. Tôi có bất cẩn không?

Hôm nay không hiểu sao lại vào được Facebook của anh.

Bao nhiêu kỉ niệm xưa chợt ùa về dù tưởng rằng mình đã hoàn toàn quên mất em.

Hình ảnh gia đình được dùng làm bìa, tôi hiểu rằng bạn đang rất bình yên và hạnh phúc với sự lựa chọn của năm – xa tôi.

Tôi và anh, giờ không còn là hai kẻ khờ khạo vào Sài Gòn nữa. Cả hai đều ít nhiều trở thành những người thành đạt trong xã hội. Ước mơ về mức lương 10 triệu đồng mỗi tháng để có thể tiết kiệm, cùng nhau đi du lịch xuyên Việt có lẽ chỉ còn là kỷ niệm.

Trong cuộc đời này, chúng ta mãi mãi lạc lối. (Hình minh họa: Claudio Schwarz / Unsplash)

Đã định “chặn” bạn vì sợ sự có mặt của tôi sẽ làm phiền bạn (hay tôi quá tự tin rằng bạn vẫn còn nhớ đến tôi)… Nhưng cuối cùng, tôi đã bấm máy và vẫy tay chào bạn.

Bạn vẫy tay chào lại chỉ sau vài giây…

Sau bao nhiêu năm, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại nhau.

-Tôi vẫn theo dõi P. trên Facebook. Chỉ có một điều P. không biết.

-Sao em không vào chào P.?

-Để làm gì?

“Tôi không biết,” tôi nói một cách ngượng ngùng.

Bạn cười, tất cả chúng ta bây giờ khác nhau. Ngày xưa không có bắt đầu, nên tất nhiên không bao giờ có kết thúc. Đó không phải là một điều may mắn sao?

– Và P này!

-Gì?

-Nếu quay lại quá khứ, nhất định sẽ không chỉ nắm tay ngày ấy.

Tôi cươi. Bạn vẫn quyến rũ như ngày nào.

Em và anh vẫn sẽ dõi theo nhau trong thế giới ảo này nhưng quyết định không bao giờ gặp nhau nữa, dù bay mười mấy tiếng đồng hồ với em không còn là điều khó khăn nữa.

-Bao nhiêu năm rồi, tôi không dám quay lại tìm P.

Vì bạn sợ, tôi cũng sợ, sẽ có những lúc lạc lòng.

-P. cái này!

-Ngôi sao?

-Trong cuộc đời này, chúng ta vĩnh viễn lạc mất nhau! Nếu có thế giới bên kia, liệu P. có giữ mình bên cạnh?

Tôi không trả lời bạn. Vì em biết kiếp sau có gặp lại anh không nhưng em không thể hứa … (Hà Thanh Phúc) [qd]

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Tags:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *