Ngư dân Việt trên quần đảo Hawaii quay quắt nỗi nhớ quê nhà

Đoan Trang / Người Việt

HONOLULU, Hawaii (NV) – Một buổi chiều giữa tháng 10, cảng cá ở Honolulu rộn ràng tiếng nhạc phát ra từ những con tàu thả neo chờ ngày ra khơi. Trời nắng gắt và gió rất mạnh. Những ngư dân “trốn” trên tàu, tụ tập ăn nhậu,… quên đời.

Ngư dân trên đảo Hawaii ngồi trên thuyền nhâm nhi trong giờ giải lao giữa các chuyến đi biển. (Hình: Đoan Trang / Người Việt)

Nghe tin phóng viên nhật báo Người Việt muốn nói chuyện, ông Hồ Quang Hà vội từ tàu vào bờ, cười rất tươi, như đã lâu rồi ông chưa được nói chuyện với đồng hương ở nước ngoài.

9 năm không gặp vợ con

Nước da rám nắng, gương mặt khắc khổ nhưng anh Hà lại có nụ cười rất duyên. Anh cho biết, mỗi tháng anh đi biển khoảng ba tuần, thời gian còn lại chỉ quanh quẩn trên tàu, nghỉ ngơi dưỡng sức.

“Khi đánh bắt trên biển, chúng tôi làm việc khoảng sáu giờ vào buổi sáng, sau đó nghỉ ngơi, sau đó làm việc thêm hai hoặc ba giờ vào buổi chiều”, anh Hà nói. “Nếu chuyến nào câu được 30.000 pound cá (khoảng 13.600 kg) là nhiều. Nó phải nặng ít nhất 10.000 pound (khoảng 4.500 kg) mới vào được bờ ”.

Ban đầu anh cũng hơi ngại nhưng một lúc sau thì anh rút ruột, tâm sự: “Tôi ở đây được chín năm rồi. Chín năm chưa một lần về thăm nhà. Tôi nhớ vợ, nhớ con ”.

Kình ngư Hồ Quang Hà đã gần chục năm không về thăm gia đình tại Việt Nam. (Hình: Đoan Trang / Người Việt)

Quê Hà ở Phan Thiết, nghề câu cá lâu đời nhất. Anh cho biết, trước khi đến Hawaii, anh cũng đã đi câu cá, thời gian đi biển từ ba tuần đến một tháng.

“Nhưng ở Việt Nam, đánh bắt ít hơn, không nhiều như ở đây, phải băng qua vùng biển Indonesia, Malaysia, rồi bị bắt bớ qua đây, khổ lắm! Ở đây thoải mái hơn ”.

Năm 2012, chú của Hà ở Hawaii mua một chiếc thuyền và “gọi” anh về làm việc. “Nếu tôi không đi biển, tôi ở trên tàu suốt. Nhiều lúc nhớ vợ con lắm nhưng không biết phải làm sao ”, Hà kể tiếp.“ Lần đầu đi biển ở đây, tôi sợ lắm, sóng to, nước sâu, Nhưng chỉ sau một chuyến đi, tôi đã thấy quen rồi, tháng nào anh đóng tiền mặt, tôi mang hết về cho vợ con, bố mẹ tôi không còn nữa ”.

Thanh Hoán đã đi biển ở Hawaii hơn hai năm. (Hình: Đoan Trang / Người Việt)

Cùng thuyền với anh Hà là chàng kình ngư Thanh Hồ. Thanh cho biết, tôi đã làm việc ở Hawaii được gần hai năm. Cũng như anh Hà, Thanh cho rằng “làm việc ở đây thoải mái”.

“Về Việt Nam, tôi sống ở Bình Thuận, nơi mọi người sống bằng nghề đánh cá, nhưng chỉ làm việc trên bờ,” Thanh nói. “Đây là nơi tôi đã đến biển. Tôi đi khoảng 13 chuyến một năm. Khi tôi không ở bãi biển, tôi ở trên tàu, chỉ quanh đây. Tàu của tôi có ba người Việt Nam, hai người ở đảo Fiji ”.

Thanh cho biết, lương khởi điểm năm đầu tiên của cô là 500 USD / tháng. Cứ tăng ca mỗi năm, lương được tăng thêm $ 100 / tháng. Mức lương của Hà cao hơn, 1.400 USD / tháng, vì anh đã làm việc được chín năm.

Đôi khi ra biển tay không

Trên một con tàu khác, biết có báo Người Việt từ California về, thuyền trưởng Thuận Nguyễn vui vẻ mời chúng tôi lên thăm tàu ​​của anh.

Đúng như ý kiến ​​của ngư dân, đi đánh bắt ở Mỹ rất thoải mái, vì điều kiện sống khá tốt. Tàu nào cũng có bếp với đầy đủ lò vi sóng, tủ lạnh, bát đĩa… không thiếu thứ gì. Người đánh cá có một phòng ngủ, được dọn dẹp và sắp xếp. Phòng nào cũng có máy lạnh. Theo anh Thuận, “tuy hơi chật nhưng cũng đủ để anh em nghỉ ngơi sau giờ làm việc”.

Dù điều kiện vật chất khá đầy đủ, nhưng nếu một thủy thủ bị ốm đột ngột, thuyền trưởng có trách nhiệm gọi trực thăng cấp cứu người bệnh để hạ cánh.

Anh Thuận cũng là “cư dân California” và làm nghề lái thuyền trước khi sang Hawaii định cư.

Ông Thuận nói: “Thuyền của chúng tôi đánh bắt cá ngừ và cá kiếm. “Giống như bất kỳ con tàu nào khác, của tôi có sáu thủy thủ, cộng với tôi bảy. Giống như bất kỳ ngành nghề nào, có cái may và cái rủi. May mắn là chúng tôi bắt được 60.000-70.000 pound (khoảng 20.000-30.000 kg) – nhiều nhất. Tùy theo năm, nhưng cá ngừ đại dương thường được đánh bắt vào tháng 3 và tháng 4 ”.

Công việc của ngư dân Hawaii, theo ông Thuận, dễ dàng và thoải mái hơn nhiều so với ngư dân trong nước. Chưa kể điều kiện vật chất trên tàu, các dụng cụ, thiết bị phục vụ khai thác thủy sản cũng đều là máy móc. “Cá dạt bờ rất tươi. Vì nếu cá chết thì chúng tôi để đó, nhưng trên thuyền có thiết bị giữ cá tươi lâu nên không lo cá bị ươn ”, ông Thuận nói.

Thuyền trưởng Thuận Nguyễn trong buồng lái của tàu. (Hình: Đoan Trang / Người Việt)

Nhìn đồng hồ đã chỉ 3 giờ chiều, anh Thuận cho biết khi ra khơi, khoảng thời gian này, các ngư dân nghỉ ngơi khoảng ba tiếng, đến hơn 10 giờ dậy làm việc rồi quay trở lại. Lên đỉnh. Các ngư dân thay nhau làm việc và nghỉ ngơi, ai nấu ăn giỏi đảm nhiệm vai trò “bếp trưởng” cho cả con tàu.

Chỉ hệ thống máy tính với ba bốn màn hình lắp gần nhau, thuyền trưởng Thuận cho biết hầu như các tàu đều giống nhau, được trang bị đầy đủ thiết bị ra-đa và Internet để liên lạc với đất liền.

Sau mỗi chuyến ra khơi, các tàu cân cá, sáng hôm sau đưa ra cảng bán đấu giá. Cách đấu giá để bán cá, đó là cá được chào bán với giá cao hay thấp. Ai trả cao sẽ có được cá họ muốn. Cuộc đấu giá cá bắt đầu hàng ngày, trừ chủ nhật, từ 5:30 sáng, cho đến khi hết cá, nhưng thường chỉ đến trưa. Những người thu mua cá phân phối khắp nước Mỹ và xuất khẩu sang Nhật Bản.

Về lợi nhuận sau mỗi chuyến, ông Thuận giải thích: “Nếu bán được 100.000 USD thì cảng ‘ăn’ hoa hồng khoảng 12.000 USD. Sau khi trừ tiền xăng dầu, tiền mồi, tiền chợ, tính tiền chuyến đi biển, số còn lại chia đều cho anh em, bạn bè ”.

Ông Thuận không nói rõ chi phí mỗi chuyến đi biển là bao nhiêu nhưng theo một số chủ tàu, mỗi lần đi như vậy cũng tốn vài chục nghìn. Vì vậy, một chuyến trở về, cả tàu có khi được hai ba chục ngàn, có khi… trắng tay, hỏng tàu, không có cá, hoặc khi thị trường xuống giá. May mắn thay, những trường hợp bắt cá tay trắng trở về hiếm khi xảy ra.

Chúng tôi bắt gặp một người đàn ông có nước da ngăm đen, nhưng không phải là ngư dân – ông Nguyễn Chính, 52 tuổi, thợ máy, đang làm việc trên bờ.

Anh Chinh là thợ hàn tàu biển, có hơn 10 năm kinh nghiệm. “Tàu cá ở đây ít khi hư hỏng nhưng cứ đến hạn bảo hiểm là tàu phải cập bến”, ông Chính nói. “Xuống bến, kiểm tra trên tàu xem chỗ nào sắp hỏng, mục nát, thủng gần hết thì phải cắt bỏ và thay sắt mới cho an toàn. Sắt hoặc sét, tôi thay thế bằng thép không gỉ. Vì vậy, mỗi lần ra bến cũng tốn ít nhất cả trăm nghìn chứ chẳng chơi ”.

Anh Chính Nguyên, thợ máy, làm việc trên bờ. (Hình: Đoan Trang / Người Việt)

Quanh năm chỉ thấy biển và… cá

Trong khi chúng tôi đang trò chuyện với các thuyền trưởng và ngư dân trên bờ, một con tàu cập bến.

Ngư dân Thao Le, trông còn rất trẻ, vừa nhổ neo vừa trả lời khi chúng tôi hỏi về chuyến ra khơi: “Chúng tôi đi được ba tuần rồi. Lần này ít cá hơn những lần trước. Nhưng đội trưởng đã gọi lại, chúng ta hãy quay trở lại. “

Sau chuyến đi ba tuần, mọi người trông vẫn rất tươi tắn. Thuyền trưởng John Liu thừa nhận trong chuyến đi này, con tàu của ông chỉ đạt 15.000 pound (dưới 7.000 kg). Anh cho biết, bình thường thuyền của anh đánh bắt được ít nhất 25.000 cân, nhưng mùa này cá ít. “Mùa màng bội thu” theo ông là tháng Năm, tháng Sáu.

Thuyền trưởng John cho biết anh chỉ mới chuyển đến Hawaii hai năm trước. Trước đó anh ấy sống ở Pennsylvania.

Ông John nói: “Buồn lắm! Quanh năm chỉ thấy biển và cá”, “Quanh đi quẩn lại trên tàu. Tôi nhớ gia đình, nhớ bạn bè!”

Ngư dân Nguyễn Đình Phùng trên tàu ông John, cũng quê ở Phan Thiết – ngư trường lớn của tỉnh Bình Thuận, may mắn được ba năm đầu về thăm quê. Anh ấy đã trở lại làm việc hơn bốn năm nay. Vì dịch COVID-19, anh và những ngư dân khác không thể trở về.

Thuyền trưởng John Luu (trái) và ngư dân trẻ Thảo Lê vừa kết thúc chuyến đi biển. (Hình: Đoan Trang / Người Việt)

Nhớ nhà…

Theo thuyền trưởng Thuận Nguyễn, cảng cá ở Honolulu có khoảng 150 tàu, chủ yếu là người Việt Nam, người Hàn Quốc có khoảng bảy tám chiếc, chủ người Mỹ có khoảng 15-20 tàu. Người Việt Nam chiếm cảng cá này với gần 500 ngư dân, nếu tính trung bình mỗi tàu có bốn người Việt Nam.

Đại dịch COVID-19 cũng đã làm đảo lộn lịch trình “về thăm nhà” của ngư dân Việt Nam tại Mỹ. Như lời của Đại úy Thuận, nếu không có dịch bệnh, vào mùa hè, anh em thường được nghỉ phép từ một đến hai tháng, có người về Việt Nam, có người đi chơi đâu đó. Tết thì không được, vì “Tết của tôi thường rơi vào mùa cá, đánh bắt nhiều, bán được nhiều”, anh Thuận nói.

Chúng tôi hỏi Thành có muốn về nhà không. Cô ấy mỉm cười… nhăn mặt: “Vâng, thưa chị, hợp đồng của em là ba năm. Hết hợp đồng, tôi về. Nhớ nhà vô cùng ”.

Còn anh Hà, đã 9 năm không gặp vợ con, với đôi mắt buồn bã, tâm sự: “Năm ngoái, chúng tôi cũng tính chuyện đó, nhưng dịch ‘dính’ rồi. Chắc tôi sẽ làm thêm bốn lần nữa. năm năm, và sau đó về nhà. “

Và cứ thế, cuộc sống của ngư dân Việt Nam trên quần đảo Hawaii cứ mãi lênh đênh trên biển, tìm niềm vui trên con tàu và những con cá tươi ngon, nhưng nỗi nhớ quê hương cứ gặm nhấm từng ngày, không nguôi. [qd]

—–
Liên hệ tác giả: [email protected]

————————–
Theo: nguoi-viet.com
[^^1]
[^^2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *