Những kỷ niệm đẹp với một nhà lãnh đạo cộng đồng

Những kỷ niệm đẹp với một nhà lãnh đạo cộng đồng

Phạm Kim/Người Việt Tây Bắc

SEATTLE, Washington (NV) – Bác Sĩ Nguyễn Xuân Dũng, người tận tụy hết lòng với cộng đồng và đồng hương vùng Seattle, Washington, cho đến khi sức khỏe giới hạn, vừa ra đi vào lúc 8 giờ 50 phút sáng Thứ Sáu, 5 Tháng Ba.

Bác Sĩ Nguyễn Xuân Dũng tại một buổi sinh hoạt cộng đồng. (Hình: Phạm Kim cung cấp)

Bác Sĩ Nguyễn Xuân Dũng, một cựu thuyền nhân đặt chân đến Hoa Kỳ và nhanh chóng trở lại học ngành Y Khoa mà ông từng tận tụy trong chức vụ bác sĩ tiền tuyến, quân y trưởng Sư Đoàn 9 Bộ Binh VNCH.

Ngay từ khi về Tacoma cũng như sinh hoạt với đồng hương Seattle, Bác Sĩ Dũng vẫn còn khuôn mặt đen sạm thời quân ngũ và nắng cháy thời lao động trong trại tị nạn và năm tháng phục vụ đồng đội ngoài tiền tuyến.

Chỉ một vài năm sau ông đã dấn thân giúp đỡ, phục vụ cộng đồng liên tục qua tổ chức Người Việt Quốc Gia thành phố Tacoma và Pierce County.

Bác sĩ thường xuyên vẫn ủng hộ cả tinh thần lẫn tài chánh, là mạnh thường quân, dùng tài khoản ngân hàng của gia đình, ký chi phiếu ủng hộ cơ cấu tổ chức cộng đồng do những vị trung niên, cao niên ủng hộ.

Ông vẫn mời gọi sự tham gia của cộng đồng Oregon, với Mục Sư Huỳnh Quốc Bình và phái đoàn, cộng đồng Vancouver BC, trong đó có nhà văn Hải Triều, v.v…

Khi vận động xuống đường ông trang trải các phí tổn thuê xe buýt, hoặc các tốn kém giấy phép và các việc linh tinh.

Khi có các buổi tiệc mừng Xuân hay đánh dấu một ngày ghi nhớ của VNCH, vinh danh chiến sĩ hoặc giúp thương phế binh VNCH, ông cũng dành ra một khoản tài chánh, bảo trợ cho các ca sĩ từ các trung tâm ca nhạc, để tạo thêm sự thu hút, và đồng hương tham gia đông đảo hội ngộ, rất đáng nể.

Quanh quẩn sân nhà ông ở Tacoma thường là những cựu quân nhân, anh em H.O., cố gắng noi gương ông – vừa gánh vác chuyện nhà, chăm dạy con cái từ bỡ ngỡ mới đến định cư, cho đến khi thành đạt, cũng chính là niềm hãnh diện chung, mà những dịp vui buồn của đồng hương luôn có sự góp mặt chung vui, cũng như trong việc chung sự có sự mất mát của một đồng hương.

Bác Sĩ Nguyễn Xuân Dũng tham gia biểu tình chống Thủ Tướng CSVN Phan Văn Khải đến Seattle hồi năm 2005. (Hình: Phạm Kim cung cấp)

Một thành viên luôn nhớ: “Có một kỷ niệm đáng nhớ như, gia đình cháu của một chiến hữu Seattle, tổ chức tiệc cưới tại Sacramento, California, cả hai ông bà không quản ngại đáp máy bay vào tối Thứ Bảy tham dự tiệc cưới, khiến cả gia đình rất vui vì công khó và tấm lòng chân thành của hai ông bà.”

Ông lại còn chịu bỏ công sức, tiếng nói có uy tín của mình, và tài chánh, để bênh vực những chiến hữu, thành viên cộng đồng khi nghĩ chín chắn đó là việc phải làm, như từng bỏ công vận động, đóng góp tài chánh cho vụ án “hai ông Đức”-Olympia bị “chụp mũ” – “…đến việc hai nạn nhân được giải oan và thắng kiện!”

Vụ này được báo chí và cả các trường đại học cũng mang ra làm điển hình và rút tỉa những kinh nghiệm về quan niệm Quốc-Cộng, về xử phạt tội “mạ lỵ”… thành một án lệ được nêu ra dẫn giải tiêu biểu! Tiếng nói và soạn văn thư của ông mạnh và ý nghĩa qua văn thư, bản lên tiếng, thông cáo báo chí “…Mà nếu không chịu hy sinh, vững tinh thần như ông… làm như thế thì hội hè sẽ không được hữu hiệu trong tranh đấu. Chức vụ gắn liền với dám nói, dám làm” là mong muốn và lời khen chung của anh chị em trong ban chấp hành!

Nhìn lại vài năm gần đây, ông cũng đứng mũi chịu sào, lãnh đạo các trường hợp công đạo cần bênh vực. Ông dành những lẽ phải pháp lý và “giải quyết đẹp” đúng luật, trong vụ kiện bôi xấu làm mất thanh danh Olympia. Ông đã ứng tiền mướn luật sư giỏi để kết thúc bằng chiến thắng.

Trong một vụ khác ông muốn chính danh cộng đồng lên tiếng nói chính thức, dù lúc đó ông không còn là chủ tịch cộng đồng, nhưng vẫn rất “can đảm” hướng dẫn đôn đốc ban chấp hành ủng hộ cho ông phó chủ tịch cộng đồng Tacoma, cũng như một vụ cựu sĩ quan, ân nhân của cộng đồng là chủ công ty ở Seattle bị một nhà tu ở chùa gieo điều tiếng, và hành xử những điều không thể chấp nhận… như là đã trù ẻo mê tín, phỉ báng oan khiên.

Dù những người làm sai vẫn chưa có lời xin lỗi nhưng lẽ phải và danh dự được minh bạch, mọi người đã cảm ơn sự lãnh đạo và chỉ phản đối từ ông – người nhiều năm trước đây ủng hộ tài chánh đáng kể cho vài ngôi chùa rồi. Thực ra, những người có danh lãnh đạo khác, dù dám nói, rồi chỉ sợ phiền đến gia đình, tránh né không dám làm như Bác Sĩ Dũng.

Những đóng góp giúp tiền pháp lý cho những ai cùng chính nghĩa bị đe dọa mang ra tòa, cùng sự cống hiến của ông đều mang lại những thành quả hữu hiệu. Từ chuyện lớn tới việc nhỏ ông cũng không bỏ sót, nhớ đến các hội viên của cộng đồng, như ông thường dành thời gian đến với mọi gia đình hội viên, hay các chiến hữu VNCH. Ông đến viếng và tưởng nhớ, an ủi với vòng hoa và phúng điếu, không chỉ trong cộng đồng Việt. Nếu không chịu hy sinh như thế thì hội hè sẽ không được những sinh hoạt tranh đấu rất thiếu phương tiện, những ngày hội đông vui!

Bác Sĩ Nguyễn Xuân Dũng và phu nhân thăm tượng Đức Mẹ ở Portland, Oregon. (Hình: Phạm Kim cung cấp)

Nói về các năm có hội Tết, hay ngày tưởng niệm quốc hận, Bác Sĩ Dũng, như một thông lệ, vẫn lấy tiền từ gia đình, bảo trợ các ca sĩ danh tiếng, với ý nguyện thu hút đông đồng hương, trong hai cuộc biểu tình chống Phan Văn Khải tại Seattle (Tháng Sáu, 2005), và cuộc biểu tình chống Tập Cận Bình tại Tacoma, gây tiếng vang rất xa rộng, chứng tỏ ông có uy tín và được ủng hộ.

Một người “bạn trẻ,” một đồng hương tin tưởng và sát cánh với Bác Sĩ Dũng phát biểu: “Tôi không giàu có gì – chỉ đủ nuôi gia đình nuôi con, như bản thân tôi và các anh Bình, bà Bác Sĩ Thìn, anh Trần Minh, anh Phan Thanh Trọng (quá cố), Cao Hữu Thiên, Võ Văn Vân, v.v… đều cũng “thường trực” đóng góp tài chánh, vì ông bác sĩ đóng góp nhiều thì mình cũng phải đóng góp một tay. Chúng tôi nhớ lại cả những trường hợp vài thành viên trẻ cộng đồng bị bắt oan, ông cũng giúp cho tiền tại ngoại!”

Chưa hết, anh chị em chúng tôi phần lớn hàng ngày (đi làm bán thời gian hoặc đã nghỉ hưu), làm chỉ đủ ăn, nhiều người cứ nghĩ là những người còn có giờ rảnh rang, “rỗi công rỗi việc,” nên mọi việc Bác Sĩ Dũng đề xướng, chúng tôi vẫn tiếp tay ngay.

Vợ con đôi khi cũng nhắc nhở, vì ông cho đi nhiều – nhưng đến khi thấy bà Hằng (phu nhân của Bác Sĩ Dũng) dấn thân không kém ông, nên cũng lại vui lòng tham gia và cùng đóng góp tài chánh, thời gian, giảm bớt các việc riêng tư, sinh nhật con cháu, tiệc gia đình để đến quây quần bên ông, trò chuyện sắp đặt việc công tác cho cộng đồng, dọn sân khấu sắp bàn ghế, trưng vẽ biểu ngữ. Trong số này có Bác Sĩ Dũng cũng đâu phải là người rảnh rỗi. Ông cũng tíu tít với khách  từ phương xa, người gần, đông bệnh nhân đến phòng mạch – cũng là văn phòng cộng đồng.

Ông Trần Minh thường nói: “Sức thuyết phục của ông bác sĩ, đã mời các vị có thanh thế VNCH, hoặc có học vị, như Bác Sĩ Huy Tường, Dược Sĩ Nhung,… Nhưng nói chung thì vẫn thấy rằng các vị trẻ thành công đó cũng không sánh được qua phục vụ, bền bỉ bằng ‘ông già gân.’” [đ.d.]

————————–

Theo: nguoi-viet.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *